Có được ghi âm khi chưa xin phép không?

Hãy cho biết ý kiến của các bạn về vấn đề đạo đức nghề báo, vốn lâu nay ít được đề cập tới trong các chương trình đào tạo chính thức và cũng ít được nhắc nhở mỗi ngày.

Có được ghi âm khi chưa xin phép không?

Gửi bàigửi bởi fairytale vào ngày 20 Tháng 6 2006 18:44

Chào các bác.
Tôi có một thắc mắc nhỏ. Hôm nay tôi đọc bài phỏng vấn một phóng viên trẻ, người này kể lại quá trình tác nghiệp khi thực hiện một loạt bài quan trọng, trong đó có kể đến chi tiết "bật máy ghi âm để sẵn trong túi khi nói chuyện với đối tượng tiếp xúc để viết bài".
Tôi thắc mắc rằng việc ghi âm khi chưa hỏi ý kiến người khác thì có vi phạm luật không. Hình như theo nguyên tắc, phóng viên ghi âm và chụp hình đều phải xin phép đối tượng trước khi làm.
Ngoài ra, giả sử các chi tiết trong lần ghi âm trộm đó được sử dụng, thì đối tượng đó có được quyền kiện các phóng viên vì sử dụng nội dung mà không thông báo và xin phép đối tượng đó hay không. Tất nhiên, trong những trường hợp viết bài tiêu cực thì cũng không thể xin phép đối tượng được, nhưng còn rất nhiều trường hợp bình thường khác thì sao?
Đối tượng có quyền phủ nhận các thông tin mình nói mà đã được ghi âm trộm hay không? Đây thực sự vẫn là bài học vỡ lòng đối với tôi và tôi vẫn rất thắc mắc. Bình thường, khi đi làm việc, trong trường hợp bình thường, tôi vẫn xin phép trước khi chụp hình và ghi âm. Tôi có quê quá không?
Hình đại diện của thành viên
fairytale
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 212
Ngày tham gia: 26 Tháng 12 2004 00:00
Đến từ: H? gi?i



Gửi bàigửi bởi minhlq vào ngày 20 Tháng 6 2006 19:01

Vụ này tôi đã nói trong một topic nào đó rồi thì phải. Việc ghi âm trộm theo luật báo chí là hoàn toàn không được phép.

Ngay cả việc dùng biện pháp ghi âm để dọa dẫm đối tượng cũng là không được phép. Xin lưu ý là trong những trường hợp như thế thì đối tượng hoàn toàn có quyền... đuổi phóng viên.
Từ nhãn thị chúng sinh...
Hình đại diện của thành viên
minhlq
Site Admin
 
Bài viết: 1421
Ngày tham gia: 16 Tháng 11 2004 00:00
Đến từ: Hà Nội



Còn một tí

Gửi bàigửi bởi fairytale vào ngày 20 Tháng 6 2006 20:41

Hai chi tiết anh chưa trả lời em:
1/ Đối tượng có quyền phủ nhận các thông tin mình nói mà đã được ghi âm trộm hay không?
2/ Đối tượng đó có được quyền kiện các phóng viên vì sử dụng nội dung mà không thông báo và xin phép đối tượng đó hay không?
Hình đại diện của thành viên
fairytale
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 212
Ngày tham gia: 26 Tháng 12 2004 00:00
Đến từ: H? gi?i



Gửi bàigửi bởi minhlq vào ngày 20 Tháng 6 2006 21:18

Cái này thì có lẽ phải xem lại Luật Hình sự. Nhưng nếu tôi nhớ không nhầm thì băng nghe trộm không được coi là chứng cứ khi ra tòa vì có thể bị coi là giả mạo.

Tôi chưa nghe nói ai kiện theo kiểu như thế này nhưng đối tượng có thể kiện nhà báo/tờ báo về tội bôi nhọ.

Bộ VHTT vừa có quy định mới về việc xử phạt những sai phạm trong hoạt động VHTT, trong đó có báo chí. Bạn có thể xem thêm tại đây: http://vietnamjournalism.com/module ... e
Từ nhãn thị chúng sinh...
Hình đại diện của thành viên
minhlq
Site Admin
 
Bài viết: 1421
Ngày tham gia: 16 Tháng 11 2004 00:00
Đến từ: Hà Nội



Gửi bàigửi bởi tminh vào ngày 21 Tháng 6 2006 14:26

Bạn đưa ra vấn đề nhạy cảm nhỉ? Không biết có phải từng làm như vậy không? :lol:

Theo tôi, khi phỏng vấn ai đó người phóng viên đều phải xin phép đối tượng được phỏng vấn, đặc biệt trong trường hợp muốn ghi âm và ghi hình. Người được phỏng vấn có quyền từ chối.

Việc ghi âm trộm dù nhằm mục đích gì thì đúng là nhà báo đó nên tự thấy mình vi phạm cam kết giữa hai bên, nên tất nhiên là vi phạm đạo đức nghề nghiệp.


(Bác Minh ơi, đọc phần em viết dưới đây mà nhạy cảm quá thì bác cứ xóa cho em. )

Sau khi đọc xong cái nghị định 56 xong thấy chẳng dám làm báo nữa. Tự hỏi có nên quy kết là cái nghị định ấy hạn chế quyền tự do báo chí hay không.


Bác giải thích cho em nên hiều cụm từ "bí mật đời tư"? tại điều 10. "Tiết lộ bí mật đời tư khi chưa được sự đồng ý cho phép của người đó..."
Cái gì được họ coi là bí mật? Chung chung quá. Ngay cả khi nói "bí mật quốc gia" thì cũng có một danh mục những gì được coi là bí mật quốc gia để phóng viên biết mà tránh. Bây giờ nói 'bí mật đời tư' thì mình biết cái gì coi là bí mật đây. Đây là một cách răn đe sau khi có quá nhiều báo vì chạy theo thương mại đã đăng nhiều chi tiết về đời tư của mấy ông lớn trong vụ PMU18.

Điều 11: Về việc không thực hiện yêu cầu xem lại nội dung trả lời phỏng vấn nếu được yêu cầu.

Thử hỏi nếu người ta đọc xong mà không muốn cho bài đăng thì ta vẫn cứ đăng hay là không? Cũng lại bị phạt... Mà policy toà báo của em là ko cho đọc bài trước khi được đăng. Chỉ đảm bảo với họ là tất cả những gì họ nói sẽ được reported trung thực nhất.

Nhưng thôi, nhân ngày này chúc các bác viết khoẻ, và không bao giờ bị phạt vì những chuyện linh tinh vớ vẩn.
Sửa lần cuối bởi tminh vào ngày 21 Tháng 6 2006 16:02 với 1 lần sửa trong tổng số.
Hình đại diện của thành viên
tminh
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 217
Ngày tham gia: 21 Tháng 2 2005 00:00



Gửi bàigửi bởi thaothucsg vào ngày 21 Tháng 6 2006 14:58

tminh đã viết:(Bác Minh ơi, đọc phần em viết dưới đây mà nhạy cảm quá thì bác cứ xóa cho em. )


Theo tớ cần xóa nhất là cái câu này đấy! :lol:

Trở lại chuyện Vungtaureport hỏi, tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của bác minhlq và bạn tminh. Về mặt nguyên tắc là phải xin phép ghi âm, chụp hình với đối tượng được phỏng vấn và khi họ không đồng ý thì phóng viên không có quyền (tuy nhiên phóng viên lại có quyền đưa thông tin lên báo rằng đối tượng đã từ chối ghi âm và chụp hình khi phỏng vấn :lol:- điều này cũng nói lên được khối chuyện rồi còn gì).

Và sau đây là một ví dụ cụ thể rất....buồn về việc một phóng viên bí mật ghi âm (xin trích một đoạn của bài viết):

Chị đem theo bên mình những thứ gì khi đến gặp ông Hiếu?

Trước khi đi, tôi chỉ mang bên mình một số giấy tờ tuỳ thân, máy ghi âm, máy ảnh. Máy ghi âm tôi để sẵn trong túi áo để đi đến nơi là bật lên luôn không cho ông Hiếu biết. Tất cả những thứ đó, tôi cho vào balô, khoác trên lưng như một khách du lịch. Ngoài việc cố tình tạo cho mình một hình thức không quá khác biệt, tôi còn chuẩn bị một gương mặt thân thiện, dễ mến…


Đây là bài phỏng vấn phóng viên Uyên Ly (phóng viên của báo Tuổi Trẻ Tp.HCM) về chuyến đi Mỹ tìm lại hồi ký Đặng Thùy Trâm.

Tại sao Uyên Ly lại phải bí mật ghi âm thế nhỉ ? Có thể tiếp xúc 2,3 lần với ông Hiếu và gây thiện cảm, tạo cảm giác thoải mái với người được tiếp xúc sau đó đề nghị ghi âm có hay hơn k ? Rồi còn việc "cố tình tạo cho mình một hình thức không quá khác biệt, tôi còn chuẩn bị một gương mặt thân thiện, dễ mến..." khiến cho tôi (người đọc) có cảm giác phóng viên "giả tạo" sự thân thiện để đạt mục đích của mình, lừa đối tượng được phỏng vấn...

Buồn thay!

Nguyên văn bài viết
Hình đại diện của thành viên
thaothucsg
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 852
Ngày tham gia: 31 Tháng 8 2005 23:00
Đến từ: Qu?n 1 - Tp.HCM



Gửi bàigửi bởi tminh vào ngày 21 Tháng 6 2006 15:31

Đồng ý với ý kiến của ttsg. Không biết Uyên Ly có thuyết phục được ông Hiếu cho ghi âm sau khi ông ấy gặp mặt vì thấy cô phóng viên này dễ mến (đã được chuẩn bị) hay không?

Tôi cứ giả sử ông Hiếu không cho phép ghi âm mà Uyên Ly vẫn "Máy ghi âm tôi để sẵn trong túi áo để đi đến nơi là bật lên luôn không cho ông Hiếu biết" thì quả là nhà báo trẻ này chẳng có tý "Tâm" nào. Tự bản thân đã có ý muốn 'cheating' người mình sẽ phỏng vấn thì liệu có mong nhận được sự chân thành, cảm thông, thân thiện của họ không? Chẳng lẽ để có được bài viết mà bất chấp thế ư? Đã thế lại còn kể ra đây như một chiến công.... Buồn 5 phút.
Hình đại diện của thành viên
tminh
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 217
Ngày tham gia: 21 Tháng 2 2005 00:00



Gửi bàigửi bởi minhlq vào ngày 21 Tháng 6 2006 15:44

Tôi nghĩ ở những nước làm báo lâu năm cũng chẳng định nghĩa được cái "bí mật riêng tư" là gì. Dùng một chữ privacy thì thật vô cùng, nhưng nếu báo nào nêu tới mức mà chính chủ cho là quá đáng khi họ đâm đơn kiện ngay. Và khi đã đưa nhau ra tòa thì tài giỏi hay không lại phụ thuộc vào ông luật sư.

Tôi nghĩ nội dung trong nghị định là nhằm đảm bảo rằng phóng viên không "bịa", nhưng chúng ta đều biết rõ với nhau rằng nhiều trường hợp phát biểu rồi nhưng sau đó người được phỏng vấn "nghĩ lại" và đòi cắt tuốt những điều mà trước đó chính họ nói ra.

Nhưng theo tôi điều này cũng không quan trọng với một phóng viên có tay nghề cao bởi lời phát biểu của một nhân vật không phải là yếu tố duy nhất quan trọng đối với một bài báo, nhất là trường hợp phóng sự điều tra.

Trở lại chuyện ghi âm trộm, tôi hoàn toàn nghĩ rằng điều này là trái với nguyên tắc hành nghề. Tôi nghĩ là KHÔNG ĐƯỢC, dù nhằm mục đích mà chủ quan nhà báo cho là tốt đẹp.
Từ nhãn thị chúng sinh...
Hình đại diện của thành viên
minhlq
Site Admin
 
Bài viết: 1421
Ngày tham gia: 16 Tháng 11 2004 00:00
Đến từ: Hà Nội



"Mọi lý thuyết đều là mầu xám, chỉ có cây đời mãi mãi xanh tươi..."

Gửi bàigửi bởi hoacovang vào ngày 23 Tháng 6 2006 00:17

minhlq đã viết:Trở lại chuyện ghi âm trộm, tôi hoàn toàn nghĩ rằng điều này là trái với nguyên tắc hành nghề. Tôi nghĩ là KHÔNG ĐƯỢC, dù nhằm mục đích mà chủ quan nhà báo cho là tốt đẹp.

Em có chuyện này xin kể hầu bác Minh.
"Hai phóng viên nội chính đi gặp một quan chức của Bộ Y tế, trước khi vào phòng, một phóng viên đã bật máy ghi âm lên và để trong cặp, chiếc còn lại khi vào các phóng viên nhà ta đặt lên trên bàn làm việc một cách rất đàng hoàng.
Vì câu chuyện trao đổi có liên quan đển việc tiêu cực, nên quan chức kia không đồng ý cho ghi âm, các phóng viên nhà ta: Ok. Và câu chuyện được nói ra rất cở mở và thẳng thắn. Chỉ tiếc một điều là bác quan chức kia không biết có một máy ghi âm khác vẫn đang hoạt động".
Hôm sau báo đăng tin, giật tít nổi bật ra trang nhất, chắc các bác biết chuyện xảy ra về sau như thế nào...Mà đây là phóng viên của một tờ báo có thể nói là có uy tín và tia ra lớn nhất nước ta đấy.
Đúng và sai các bác đã tranh luận hết cả rồi. Em chỉ xin có thêm một vài ý sau đây:
1. Cứ tuân thủ quy luật đạo đức chẳng làm báo được đâu/
2. Nhiều lúc cũng phải phá rào, đi điều tra mà không ghi âm bí mật không làm được việc
3. Cứ nguyên tắc thì nhiều lúc lâý thông tin thế nào, phải dự phòng tất cả mọi trường hợp \. "Nguyên tắc là giết nhầm hơn bỏ sót, chém trước tâu sau”
4. Có cơ hội lấy thông tin càng nhiều càng tốt, bằng mọi cách, nhiều phỏng vấn qua điện thoại cứ ghi âm mà có ai xin phép đâu
Ví dụ: Các bác đi sang Mỹ, liệu các bác có làm như Uyên Ly không, nếu ông Hiếu chỉ cho gặp một lần thì sao, sẽ lấy cái gì mà viết… Mà đi Mỹ thì các bác biết rồi đấy, em không phân tích thêm nữa. (Em nói thêm là em với Uyên Ly không có gì đâu nhá, hic hic).

Tóm lại, làm báo thu được nhiều thông tin càng tốt, cái chính là mình xử lý thông tin thu được như thế nào thôi, phải không các bác?
Hình đại diện của thành viên
hoacovang
Thành viên mới
 
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 23 Tháng 5 2006 23:00



Các bác cứ đi làm như Uyên Ly đi

Gửi bàigửi bởi leubao vào ngày 23 Tháng 6 2006 00:33

Sao không có PV báo nào sang Mỹ tìm ông Hiếu nhỉ? Đi thì rủi ro, tìm được khó gặp, gặp 1 lần chắc gì đã gặp lại. Theo em thì cứ lấy thông tin nhanh, nhiều, có cơ hội cứ lấy. Ghi âm công khai chắc gì họ đã cho. Ghi âm bí mật không hẳn là xấu nếu không phục vụ cho mục đích cá nhân mờ ám nào đó. Điều quan trọng là cân nhắc xử lý nội dung ghi âm thế nào.
Các bác đừng bàn luận nữa. Ai làm báo chẳng có lần ghi âm trộm. Mình cứ ngồi mà bàn luận thì khó lắm, chỉ có PV đi tác nghiệp thực tế mới hiểu rõ nhất nên làm gì trong từng tình huống. Coi chừng điện thoại của một số bác có khi cũng bị nghe lén đấy.
Hình đại diện của thành viên
leubao
Thành viên mới
 
Bài viết: 12
Ngày tham gia: 08 Tháng 5 2005 23:00



Kekke

Gửi bàigửi bởi fairytale vào ngày 23 Tháng 6 2006 09:30

Tôi nghĩ là nói như bác leubao thì cũng khó, nhỉ? Tất nhiên là phải tùy vào từng trường hợp, bởi vậy tôi mới hỏi tham khảo ý kiến của những người đi trước tại diễn đàn này. Tôi nghĩ một người đã học ở Mỹ về, lại làm cho báo nước ngoài, một người rất có kinh nghiệm, một người theo dõi báo chí VN...Tôi nghĩ tôi sẽ lắng nghe họ, và nhiều ý kiến khác nữa.

Tôi có đề cập đến việc tìm thông tin viết bài về tiêu cực nữa. Phải linh họat.

Hôm qua, tôi có nói chuyện với một cây báo lão làng. Người này cũng có ý kiến thú vị. Anh ấy nói rằng, xét về đạo đức báo chí thì chuyện ghi âm trộm là không được phép. Nhưng tại VN thì nhiều phóng viên vẫn ghi âm trộm, bởi vậy mới sinh ra các "cây bút" chuyên ghi âm trộm và dọa nạt người khác vì mục đích gì gì đó. Tôi cũng gặp nhiều trường hợp người dân thường cảm thấy e dè khi tiếp xúc với tôi, nói chuyện với tôi với lý do là họ sợ tôi ghi âm, rồi đưa lên báo (mặc dù nội dung câu chuyện chẳng có quỷ gì!). Tôi lúc đó trông giống con quỷ hai sừng hay sao ấy!

Tôi biết rằng, ở nước ngoài, tài liệu ghi âm chỉ có giá trị tham khảo, không có giá trị quyết định tại tòa vì nó có thể bị làm giả. Không biết ở VN thì thế nào?

Ghi âm trộm và rút tít thật to, theo tôi, người viết đã vi phạm nguyên tắc off record, on record. Cái mất quan trọng nhất của người phóng viên khi đó là sẽ không bao giờ còn cơ hội được phỏng vấn người đó nữa. Họ mất niềm tin.

Tôi cho rằng xin phép trước khi ghi âm, ít ra, thể hiện mình là người lịch sự và ...biết việc. Tôi đã làm việc này, và feed back của đối tượng đều rất tốt.
Vấn đề này nên tiếp tục được bàn luận. Chống tiêu cực thì sao?
Hình đại diện của thành viên
fairytale
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 212
Ngày tham gia: 26 Tháng 12 2004 00:00
Đến từ: H? gi?i



Thêm tí

Gửi bàigửi bởi fairytale vào ngày 23 Tháng 6 2006 09:33

Về vấn đề Mr Hiếu ở USA, không biết anh Hiếu mà đọc được những câu trả lời pv này thì anh ấy sẽ nghĩ sao nhỉ? Cầu trời anh ấy không bị huyết áp cao. hehhe :lol:
Tôi sẽ không làm như U.L, chắc chắn là vậy. Tôi sẽ gặp Mr. Hiếu, nói chuyện thật chân thành để hai bên hiểu nhau, sau đó, đi vào việc chính thì tôi sẽ xin phép và đặt máy ghi âm trước mặt. Đàng hoàng.
Hình đại diện của thành viên
fairytale
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 212
Ngày tham gia: 26 Tháng 12 2004 00:00
Đến từ: H? gi?i



Gửi bàigửi bởi uyenly vào ngày 26 Tháng 6 2006 15:53

Gửi vungtaureporter và các thành viên khác
Tôi là Uyên Ly, người đã viết loạt bài Nguyễn Trung Hiếu.
Tôi gửi kèm ở đây những bài viết của tôi về Nguyễn Trung Hiếu. Mời Vungtaureporter và các thành viên dành thời gian đọc lại để hiểu tôi hơn. Hãy thử đặt mình vào vị trí của tôi trước khi nhận xét về công việc của tôi. Cảm ơn và xin phép không bình luận gì thêm về nghiệp vụ ghi âm cũng như thái độ của tôi khi gặp Nguyễn Trung Hiếu. Tôi không muốn can thiệp vào cách nhìn của các bạn "buồn 5 phút" hay bàn về chữ "tâm", nhưng tôi trân trọng mối quan hệ với những nhân vật trong loạt bài của tôi, chuyến hành trình của tôi, những gì tôi học được từ chuyến đi.
Mong chúng ta sẽ hiểu nhau hơn. Thân.

Bài 1:


Bài 2:


Bài 3:


Bài 4:


Bài 5:


Bài 6:
Hình đại diện của thành viên
uyenly
Thành viên mới
 
Bài viết: 6
Ngày tham gia: 25 Tháng 6 2006 23:00



hhe he. Chào Ly

Gửi bàigửi bởi fairytale vào ngày 27 Tháng 6 2006 17:24

Chào Ly

Chào đón bạn ở diễn đàn này. Khoan hãy nói đến việc "tâm hay không tâm" (vì chuyện này thực ra cũng rất khó đưa ra một fixed assessment). Điều mà mình thắc mắc (và luôn thắc mắc) là chúng ta sẽ ghi âm thế nào để tốt cho công việc của mình và theo đạo đức nghề nghiệp.

Mình có đọc (và theo dõi rất kỹ) loạt bài về hành trình đi tìm Nguyễn Trung Hiếu. Quả thực mình rất xúc động và cảm phục Ly khi loạt bài này được đưa ra. Mình cũng đã gặp chị Phương Trâm, có phỏng vấn chị ấy về chuyến đi, có hỏi về công việc của Ly ở Mỹ (vì tò mò và vì để học hỏi nữa). Mình có viết bài trên báo của mình về cuốn sách này và bài phỏng vấn chị ấy nữa. Tất nhiên không thể bằng đi thực địa như bạn được, phải không?

Chúng ta đều đang nói chuyện để hiểu nhau hơn, trên tinh thần xây dựng và học tập. Mình cũng có dịp đi tác nghiệp ở nước ngoài, nhưng chắc chắn những lần đó không thể tough được bằng so với thời gian đi Mỹ của Ly. Vì vậy, mình nêu vấn đề ra để mọi người cùng bàn luận. Mình cho rằng hầu hết mọi người trên diễn đàn này đều quan tâm đến loạt bài Nguyễn Trung Hiếu và cách Ly tác nghiệp. Nếu Ly bớt chút thời gian để chia sẻ với mọi người thì tốt quá, chúng ta sẽ hiểu nhau hơn. (tự nhiên bắt mọi người phải hiểu mình thì cũng khó, nhỉ?). Qua đó, các bạn trẻ mới vào nghề (và cả mình nữa) sẽ học được nhiều điều, và sẽ không vấp phải những sai sót (nếu có) mà Ly đã gặp phải khi ở Mỹ. Mục "dọc đường tác nghiệp ấy mà".

"Chúng ta không nghe một phía bao giờ cả. Để rút ra bài học và kết luận cho mình, tôi phải hỏi nhiều người, và thật nhiều người :)."

Thân,

Vungtaureporter
Sửa lần cuối bởi fairytale vào ngày 27 Tháng 6 2006 19:25 với 1 lần sửa trong tổng số.
Hình đại diện của thành viên
fairytale
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 212
Ngày tham gia: 26 Tháng 12 2004 00:00
Đến từ: H? gi?i



Gửi bàigửi bởi minhlq vào ngày 27 Tháng 6 2006 18:17

Chào bạn Uyên Ly,

Ít nhất thì VJ đã có một thành viên là một nhà báo có tiếng (dù rất trẻ) - một điều mà bản thân tôi với tư cách Admin thấy rất tự hào, và phóng viên đó sẵn sàng trao đổi thẳng thắn mà không cần phải giấu tên - một điều làm tôi thấy khâm phục và tin tưởng vào thế hệ các nhà báo trẻ. :D

Nếu Uyên Ly có thể chia sẻ với các thành viên về những kinh nghiệm tác nghiệp mà ít người từng trải như thế thì chúng tôi rất hoan nghênh.

To all: Tôi nghĩ rằng mỗi khi đến với VJ, chúng ta hãy luôn có một cách trao đổi mang tính xây dựng. Những chủ đề bàn luận hay nhận xét không được nhằm vào các cá nhân mà chỉ nói về cách làm việc của họ.

Mỗi ý kiến của các thành viên về vấn đề ghi âm khi phỏng vấn là một quan điểm riêng, và mong muốn của VJ là những cuộc thảo luận như thế có thể giúp mỗi người từ tìm ra cách thức tác nghiệp đúng đắn cho bản thân mình. Có những quy định bất thành văn và thực hiện hay không cũng chẳng có ai kiểm soát chúng ta được. Nhưng nhiều khi nhà báo chúng ta phải "tự kiểm duyệt" hành vi của mình.

Có thể các bạn đã xem nhiều phim ảnh về việc tác nghiệp của phóng viên ở nước ngoài, cứ như là trinh thám vậy, và có những lúc họ phải lấy trộm tài liệu, quay phim chụp ảnh hay ghi âm trộm. Cái gì cũng có ngoại lệ của nó, nhưng nếu chúng ta cứ lấy những lý do cao đẹp để biện minh cho những việc làm mà thông thường bị coi là không đúng đắn thì tôi nghĩ là không nên.

Tôi không đồng ý với ý kiến của leubao "Ghi âm bí mật không hẳn là xấu nếu không phục vụ cho mục đích cá nhân mờ ám nào đó. Điều quan trọng là cân nhắc xử lý nội dung ghi âm thế nào. Các bác đừng bàn luận nữa. Ai làm báo chẳng có lần ghi âm trộm."

Tôi chưa hề ghi âm trộm không có nghĩa tôi là một nhà báo "tử tế" nhưng dù bị coi là loại "phọt phẹt" không thể có tin độc, chắc chắn tôi vẫn làm theo cách mà tôi cho là đúng.
Từ nhãn thị chúng sinh...
Hình đại diện của thành viên
minhlq
Site Admin
 
Bài viết: 1421
Ngày tham gia: 16 Tháng 11 2004 00:00
Đến từ: Hà Nội



Trang kế tiếp

Quay về Đạo đức nghề báo

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron