Trang chủ   |  Giới thiệu   |  Diễn đàn   |  Gửi bài viết   |  Liên hệ   |  Đăng ký ENGLISH  
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

Khi "lính mới" vào "Động" tác nghiệp!

 
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Diễn đàn Báo chí Việt Nam -> "Lính mới" vào nghề
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
latoi



Ngày tham gia: Feb 01, 2006
Bài gửi: 7

Bài gửigửi: 01/02/2006    Tiêu đề: Khi "lính mới" vào "Động" tác nghiệp! Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đây là một kỷ niệm mà cũng là một bài học mà những sinh viên k48 báo chí sẽ nhớ mãi. Lần đó, chúng tôi những chàng lính mới tò te với tất cả niềm hăng say và yêu nghề đã vào một động mại dâm trên đường Đặng Thái Thân tác nghiệp. Chúng tôi định viết một bài thật hoành tráng về thân phận những cô gái bán hoa. Phương án vạch ra là phải tiếp xúc bằng được với vài cô gái bán dâm để hỏi chuyện. Và tất nhiên chúng tôi học theo cách mà các bậc tiền bối hay làm đó là đóng giả khách làng chơi. Với túi tiền sinh viên có hạn; cả nhóm quyên góp mãi mới đủ 100 ngàn đồng. Kế hoạch lên xong xuôi, chúng tôi lên đường nhằm thẳng hướng nhà hát lớn. Hà Nội tối đó trời nổi gió bấc, mưa phùn. Dưới cái rét 11oC chúng tôi chia làm 3 nhóm. Một người vòa động, 2 người ở ngoài cảnh giới và 2 người vào động áp sát mục tiêu hỗ trợ trong trường hợp nguy cấp...Mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ. Chúng tôi tiếp xúc được với vài cô gái bán dâm và ghi lại được khá nhiều điều hay, cảm động về cảnh ngộ của họ. Mấy cô gái chắc ngạc nhiên lắm khi có mấy thằng mặt búng ra sữa vào động mà chẳng "làm gì" chỉ đòi ngồi nói chuyện. Xong xuôi, cả nhóm hí hửng kéo nhau ra về thì...K...E...T! 5 anh cảnh sát cơ động ập tới hỏi giấy tờ. Chúng tôi khai là sinh viên báo chí đi thực tế viết bài nhưng lại không có giấy tờ chứng minh. Đúng là tình ngay lý gian. Báo hại cả nhóm xin xỏ, thanh minh gãy lưỡi...mà các chú không tha. Sau vụ đó chúng tôi bảo nhau: Từ nay cạch không giám đụng đến mấy vụ đó nữa! Thế nhưng câu chuyện mà các cô gái mại dâm kể cứ ảm ảnh chúng tôi. Và chúng tôi thực sự muốn gặp lại họ, giúp họ nói lên nỗi lòng của họ với công chúng và công luận. Nói thế thôi! chứ cho đến giờ lũ chúng tôi vẫn sợ chưa giám quay lại để tiếp tục đề tài của mình. Thật buồn! còn buồn hơn khi các bạn gái trong lớp biết chuyện cứ xúm vào hỏi: Các cậu vào đó thật à? Thế có làm gì không? Chúng tớ không tin là các cậu không làm gì! Ôi! thật là thảm hại! Chẳng nhẽ lòng yêu nghề, sự xông xáo của tuổi trẻ là một tội lỗi sao? Làm sao để những "lính mới" như bọn tôi không bị mất lửa? Câu chuyện này diễn ra đã 2 năm nhưng nó vẫn làm chúng tôi băn khoăn...!
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
thaolu
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Jan 02, 2005
Bài gửi: 84

Bài gửigửi: 03/02/2006    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Quá cũ và nhạt! Đó chỉ toàn những lời than thân trách phận của các bạn mà thôi. Làm báo thì phải dám và biết cách dấn thân. Tôi không tin là các bạn chỉ nghe mấy em "bán hoa" tâm sự có một chút (chắc không quá 30p) mà đã ám ảnh suốt đến tận bây giờ. Các bạn đừng quên rằng những cô gái này nếu không lười nhác để chỉ thích bán thân nuôi miệng thì họ cũng sẽ là những "kịch sỹ" đại tài. Thứ nữa, nếu như gọi là "ám ảnh" mà không dám vượt qua những dị nghị tẹp nhèm (như lời kể của các bạn) để điều tra cho đến nơi đến chốn thì lòng yêu nghề và trình độ của các bạn... quá muỗi. Tôi chưa thấy ai trở thành nhà báo tên tuổi mà lại có xuất phát điểm thấp như (lời kể) của các bạn cả.
_________________
Gieo thái sơn nhẹ nữa hồng mao...
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
diep_vi_hb
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Mar 05, 2005
Bài gửi: 291
Đến từ: HVBC&TT

Bài gửigửi: 03/02/2006    Tiêu đề: ?? Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Có thể là câu chuyện của các bạn chưa thuyết phục lắm. Nhưng bác Thaolu cho em hỏi: thế nào là một xuất phát điểm "cao"?

Mà các bác cũng cho biết kinh nghiệm: vì lòng yêu nghề thì sẽ điều tra tới nơi tới chốn- nhưng có tờ báo nào (đã nhận SV làm CTV chẳng hạn) chịu trách nhiệm cho các bạn tham gia mấy vụ nhạy cảm như thế này không?
Chắc chỉ có SV nhiệt tình xông xáo + tò mò tự tìm vào "động", và gặp các chú cơ động đi dọn dẹp thì coi như xong. Cool

Bác Thaolu có đề xuất gì không ạ? Very Happy
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
minhlq
Quản trị
Quản trị


Ngày tham gia: Nov 16, 2004
Bài gửi: 839
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 04/02/2006    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Trích dẫn:
Dưới cái rét 11oC chúng tôi chia làm 3 nhóm. Một người vòa động, 2 người ở ngoài cảnh giới và 2 người vào động áp sát mục tiêu hỗ trợ trong trường hợp nguy cấp...Mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ.

Hê hê, tôi đọc đoạn này thì cho rằng các bạn thích làm thám tử nhưng không biết cách. Nghe các bạn tả "vào động" cứ như trong phim trinh thám nhưng thật ra lại dễ dàng như vào quán... cà phê.

Tôi nghĩ một trong những cái dở của nhiều vị viết phóng sự ở ta - kể cả những người nhiều kinh nghiệm chứ chẳng riêng các sinh viên báo chí nhiệt tình như các bạn - là chỉ đi tìm hiểu vấn đề từ một khía cạnh. Làm sao chỉ nghe mấy em cave nỉ non mà thành bài được cơ chứ! Và cứ cho là nằm trong động suốt 1 ngày "nắm tình hình" thì cũng mới chỉ có cái nhìn phiến diện.

Muốn viết về tình trạng mại dâm mà chỉ đóng giả khách làng chơi, thậm chí giả cave thôi cũng chưa đủ. Huống hồ những cuộc trinh thám kiểu nàylại chỉ trong vài buổi hoặc tệ hơn là vài tiếng.

Tốt nhất là các bạn nên tìm kiếm một vài nhân vật cụ thể, có thể đó là 1 cô gái bán hoa, một người có thú vui tìm gái làng chơi, v.v... và từ chuyện của một người này để nói đến cả vấn đề lớn. Như vậy thì dù 5 người đi viết về chuyện này vẫn có 5 bài khác nhau.

Nếu xuất phát từ một câu chuyện mang tính thời sự thì càng gây chú ý hơn. Và phải nghĩ xem các báo khác có viết theo hướng của mình không để mà tránh.

Tỷ dụ vụ bắt được 200 "con lắc". Nếu cứ thế mà triển khai theo kiểu phỏng đoán tình hình lắc tràn lan khắp nơi, buôn lậu thuốc lắc qua biên giới thì chẳng có gì đặc biệt, nhiều báo khai thác rồi.

Thay vào đó, nên tiếp cận một vài đối tượng có hoàn cảnh đặc biệt và tìm hiểu xem tại sao họ trở thành con nghiện - giàu cũng lắc, nghèo cũng lắc là tại sao. Nói chung chung, chụp mũ cả một thế hệ trẻ ham cảm xúc mạnh thì không thuyết phục. Phải nói về một trường hợp cụ thể. Con người ta ai cũng thích đọc những gì thuộc về "cá nhân người khác."

Hoặc có thể nói đến việc quá ít trò chơi giải trí cho thanh niên, khiến họ dễ sa vào những trò không lành mạnh. Đây cũng là vấn đề cần bàn chứ.
_________________
Từ nhãn thị chúng sinh...
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
minhlq
Quản trị
Quản trị


Ngày tham gia: Nov 16, 2004
Bài gửi: 839
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 06/02/2006    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Các bạn có tin rằng nếu phóng viên chưa biết cặn kẽ thì không viết lại là hơn không?

Một chữ viết ra có thể làm tổn hại cả một doanh nghiệp, thậm chí sự nghiệp hay sinh mạng của con người. Chưa biết tường tận mà cứ viết khơi khơi thì không chỉ hại mình mà có thể hại cả người.

Nhưng đó lại là một thực tế mà không phải ai cũng thông...
_________________
Từ nhãn thị chúng sinh...
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
minhlq
Quản trị
Quản trị


Ngày tham gia: Nov 16, 2004
Bài gửi: 839
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 06/02/2006    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tôi công nhận là điều kiện ở VN cho sinh viên báo chí thực tập rất kém. Sinh viên hầu như chẳng được hỗ trợ gì cả, ngay cả khi được gửi về các tờ báo danh tiếng.

Nhưng nếu quan niệm rằng thực tập chỉ để mà thực tập thì... mất tính chuyên nghiệp của báo chí rồi còn đâu. Và điều nguy hại nhất là nó làm cho các nhà báo tương lai quen với việc không nhìn vấn đề từ nhiều khía cạnh.

Tôi thì nghĩ thế này: một vấn đề hay mà tôi chưa hiểu thấu đáo thì thà chặc lưỡi tiếc mà bỏ qua (hoặc gác lại để mai mốt làm). Song đó là quan điểm của tôi thôi, các bạn khác có thể lập luận rằng thời hạn chót đã đến, không thể không có bài hoặc "chỉ để thực tập", V.v... Mỗi người có một cách làm. Tôi không bảo rằng tôi là tiêu chuẩn đâu nhá Smile
_________________
Từ nhãn thị chúng sinh...
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn