Trang chủ   |  Giới thiệu   |  Diễn đàn   |  Gửi bài viết   |  Liên hệ   |  Đăng ký ENGLISH  
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

Truyện cười đây!!!

 
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Diễn đàn Báo chí Việt Nam -> Giải trí
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
monkey
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Jul 15, 2005
Bài gửi: 113
Đến từ: anywhere

Bài gửigửi: 04/11/2005    Tiêu đề: Truyện cười đây!!! Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Một cuộc phỏng vấn

Anh phóng viên trẻ đi công tác miền núi. Anh hỏi một ông lão:
- Thưa cụ! Vùng ta còn nạn đốt phá rừng bừa bãi làm rẫy nữa không?
- Không đâu! – Cụ thật thà đáp.
- Thế bà còn đã được cán bộ tuyên truyền thế nào mà lại không đốt phá rừng nữa?
- Ồ, cái rừng đã đốt hết rồi, bây giờ có muốn đốt thêm cũng không được nữa đâu. Đấy cháu xem xung quanh toàn là đồi trọc thì đốt làm sao được!
- Thế bản ta có cho con em đi học cái chữ, để miền núi “tiến kịp miền xuôi” không ạ?
- Miền núi ta đã tiến kịp và vượt nhiều nơi ở miền xuôi lâu rồi đấy chứ!
Anh phóng viên trẻ còn đang ngỡ ngàng thì ông lão chậm rãi bảo:
- Ồ, thế cháu chưa biết rồi! Cán bộ huyện tao nó vừa mua được mấy cái xe ôtô đẹp lắm, giá bằng những 500 con trâu đấy. Nó đi nhanh lắm, nó ngồi ôtô, nó đã tiến kịp và vượt miền xuôi lâu rồi!
Rồi, mặc anh phóng viên đứng ngơ ngác giữa đường, ông lão vác cái rựa đi vào rừng…


Sửa chữa khuyết điểm

- Em yêu, anh bị Tổng biên tập phê bình là chỉ ở nhà núp váy vợ và ngồi mòn đũng quần ở tòa soạn, không chịu đi thực tế. Nhà báo mà cứ ngồi thế thì sẽ phải chuyển công tác.
- Thì anh hãy sửa chữa khuyết điểm đi! Anh cứ yên tâm đi thâm nhập thực tế. Việc nhà em lo được mà! À, thế “sếp Tổng” định cử anh đi thực tế tỉnh nào?
- Lần lượt các địa phương.
- Thế ông giao chủ đề gì?
- Về tệ nạn bia ông, karaoke đèn mờ…
- !!!.

Nhầm rồi
Tòa soạn tạp chí nọ có nhiều nữ biên tập viên xinh đẹp nên thường xuyên bị các chàng gây phiền nhiễu. Một hôm, đang giữa giờ họp rút kinh nghiệm thì có tiếng chuông điện thoại réo rõ to.
Tổng biên tập cầm ống nghe lên.
Ở đầu dây bên kia có một giọng nam nhi ỏn ẻn:
- Em đấy à? Họa mi nhỏ của anh!
- Anh nhầm rồi! Đây là vườn quốc gia nuôi hổ!
Nói rồi, Tổng biên tập bực mình ném cần điện thoại xuống bàn.
_________________
HẠT BỤI nào hóa kiếp thân tôi...
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
chipchip
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: May 25, 2005
Bài gửi: 135
Đến từ: Cố đô Huế

Bài gửigửi: 16/11/2005    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Nàng đi tìm tao

Hùng chạy xồng xộc vào lớp hổn hển:

- Chúng mày biết không: nàng đi tìm tao, rồi nàng ôm chầm lấy tao, nàng sờ lên ngực tao, rồi nàng sờ xuống túi quần... rồi nàng...

- Rồi nàng làm sao hả? - Cả bọn háo hức. - Rồi nàng gắt lên: “Thôi, thôi, anh cho em xin nốt số tiền nợ đi”.

Cả bọn cụt hứng (!?!)
_________________
Ủa, anh hả, vậy mà em cứ tưởng...., he he!
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
chipchip
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: May 25, 2005
Bài gửi: 135
Đến từ: Cố đô Huế

Bài gửigửi: 16/11/2005    Tiêu đề: Mời VJ đọc truyện tranh Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chip kiếm được đường link này, mời mọi người đọc truyện cười cho dzui. Truyện về nhà báo chúng ta, ha ha. Mắc cười chết đi được.
_________________
Ủa, anh hả, vậy mà em cứ tưởng...., he he!
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
chipchip
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: May 25, 2005
Bài gửi: 135
Đến từ: Cố đô Huế

Bài gửigửi: 18/11/2005    Tiêu đề: chỉ có Chúa mới hiểu nổi! Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Một chàng trai sống ở sa mạc với một con lạc đà cái. Chàng thấy cô đơn nên rất hay “quấy rối” nàng lạc đà. Chỉ hiềm một nỗi, mỗi khi bị chàng chạm vào mông thì nó lại chạy lồng lên. Một hôm, có cô gái xinh đẹp lạc đường trong sa mạc với một chiếc xe hỏng. Sau khi được chàng giúp sửa xe và chỉ đường, cô gái rất cảm kích. Nàng tình tứ vuốt má chàng rồi nói:
- Anh đáng yêu quá, biết lấy gì để cám ơn anh. Thôi thì anh muốn gì em cũng chiều. Không do dự, chàng chỉ ngay vào con lạc đà và nói:
- A! Thế thì cô giữ hộ tôi con quỷ cái kia cho nó đứng yên một lúc!
_________________
Ủa, anh hả, vậy mà em cứ tưởng...., he he!
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
thaothucsg
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Sep 01, 2005
Bài gửi: 509
Đến từ: Quận 1 - Tp.HCM

Bài gửigửi: 25/06/2006    Tiêu đề: Truyện cổ tích của VNPT & Viettel Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có hai vợ chồng nhà nọ tên là VN và PT. Sau những năm dài cố gắng hoạt động, phấn đấu hai vợ chồng đó đẻ được hai đứa con đặt tên là VINAPHONE và MOBIPHONE. Do tình hình kinh tế của vương quốc khó khăn nên hai vợ chồng quyết định chuyển đổi cơ cấu kinh tế, chuyển sang bán PHỞ với hai món chính là Tái nạm do thằng VINAPHONE phụ trách và Tái gầu do thằng MOBIPHONE phụ trách. Thời mới đầu, vương quốc chưa có ai biết làm và bán phở nên hai vợ chồng VNPT làm ăn cũng được. Dù khách hàng chỉ ăn một miếng thịt hay một sợi phở cũng tính tiền 03 bát (?). Thậm chí nhiều lúc khách hàng vào ngứa tay cầm cái giấy chùi mồm hoặc cầm cái tăm xỉa răng là cũng được coi là đã ăn rồi và được tính tiền 03 bát. "May mà thời nay anh em chúng ta ăn phở bát nào trả tiền bát đấy, người ta gọi là húp nước trả tiền".

Rồi xã hội phát triển, đất chật người đông, vào một ngày đẹp trời nọ có một ông kia cũng nổi hứng lên quyết định đi bán phở. ông ta tên là Viettel. Nhưng do nhà nghèo, không có tiền và có tiền cũng không xây quán được kịp thế là ông ta bèn chuyển nhà đến gần nhà vợ chồng VNPT rồi bán hàng. Phong cách bán của ông ta ban đầu là sang quán nhà VNPT, mượn bàn ghế, bát đũa, thậm chí cả bếp rồi mang bánh phở và thịt (Là hai thứ Viettel có sẵn) rồi bắt đầu bán hàng. Chiêu hút khách của ông Viettel là "ăn bát nào trả tiền bát đấy", rồi "ăn miếng thịt nào trả tiền miếng thịt đấy", rồi "ăn phở khuyến mại bát : có thể ăn xong rồi vứt bát". Cộng thêm với giá rẻ giật mình với phương châm : "Bát phở của mình bao giờ giá cũng phải thấp hơn của họ. Lỗ cũng được." nên phở của ông Viettel bán rất chạy, mọi người bỏ dần phở của ông bà VN&PT. Bực mình quá ông bà VN & PT bèn không cho mượn bát hoặc bất đắc dĩ phải cho mượn thì ông bà cho mượn bát bẩn (chưa rửa!!!!!!!!!!). Thế là ông Viettel bán phở có phần chững lại. Ông ta bèn kiện lên quốc vương và bắt triều đình ép vợ chồng nhà VN PT phải cho mượn bát đũa và bàn ghế. Không dám cãi vợ chồng nhà VNPT phải cho mượn nhưng cũng lắm võ mà không thấy các cụ xưa kể lại...

Lại nói vợ chồng nhà VN & PT sau khi bị triều đình ép phải chiều ông Viettel thì ức lắm nhưng không làm gì được, vẫn phải cung cấp cho ông ta. Chỉ thi thoảng mới dồn khách hàng của ông Viettel vào thế bí với lý do khách hàng của hai thằng con ông đã ngồi chật chỗ trong quán rồi, không còn chỗ cho khách hàng của ông Viettel kia nữa.

Vào một ngày đẹp trời nọ hai vợ chồng VN & Pt mới nghĩ ra một cách là đến xin nhà vua cho mình giảm giá để còn bán hàng cạnh tranh nhưng triều đình đã không chấp nhận với lý do "mày giảm giá thì nó chết a`. Mà nó chết thì ... tao ở với ai". Hai vợ chồng nhà VN & PT ức lắm nhưng đành phải nghe theo.
(Sở dỹ hai vợ chồng nhà kia phải chiều theo triều đình vì nghe đâu ông Viettel là con nuôi của Quan Tổng quản nắm quyền quản lý tất cả aaa mã của triều đình (?). )

Ông Viettel được thể triều đình đang cưng chiều mình thì càng làm tợn. Ông ta liên tục giảm giá cho khách mặc dù bát đũa và địa điểm bán hàng vẫn phải đi mượn của hai vợ chồng nhà VN & PT.

Rồi một ngày kia, triều đình dưới sức ép của văn võ bá quan đã đành phải nhượng bộ đồng ý cho hai vợ chồng VN & PT giảm giá chứ không thì khách hàng bỏ hết sang ăn phở của ông Viettel thì cũng ....
Lại nói ông Viettel sau khi biết tin vợ chồng nhà hàng xóm sắp được giảm giá thì ức lắm, ức không chịu được, thế này thì ức chết mất.... thế là ông ta cho gọi hết cả đội bưng bê, rửa bát, nhặt rau, thái thịt, cả thằng trông nồi nước dùng lại bàn phương cách đối phó.
Thằng rửa bát giơ tay :
Theo ngu ý của đệ, đại ca cứ giảm thấp hơn nó 30 % là được. Lần sau nó có xin giảm giá nữa triều đình cũng ko cho đâu.
Ông thái thịt lên tiếng :
Ko được, phải giảm 50% và cho ăn một bát khuyến mại một bát mang về cho vợ con
Cô bưng bê nói :
Theo cháu, chú ko giảm giá mà cứ khuyến mãi mạnh vào cho cháu kiểu gì cũng ăn tiền

Tổng hợp lại Ông Viettel đã ra chiêu như sau:
- Tất cả các bát phở đầu tiên trong ngày của khách ko thèm lấy tiền
- ăn một bát tặng 01 bát + 01 miếng tái gầu
- Khách hàng vào quán (Nhưng phải ăn của ông vì quán ông vẫn mượn) thứ 1.000.000.000 được tặng 1.000.000.000 bát (ăn cả đời).
- Có nhiều bát đẹp cho khách hàng lựa chọn
- Giảm giá còn 5.900 đ / bát như em đã nói ở trên........

Theo dự báo những cơn bão mới từ nhà VN & PT sẽ sắp xuất hiện. Thực hư ra sao hạ hồi phân giải
Lại nói, sau khi gia đình VN & PT giảm giá xuống còn 6.000 đ/bát ông Viettel tức lắm. Ông ngửa mặt lên trời mà than rằng : "Trời đã sing ra Viettel sao còn sinh ra VINA và MOBILE".
(Trong khi rõ ràng tái chín và tái gàu của nhà VN & PT có trước).

Từ khi nhà ông Viettel quyết định khuyến mãi cho các hộ gia đình ăn phở bát đầu tiên không lấy tiền thì vấn đề phát sinh bắt đầu sảy ra. Các chú nhà ta cứ để phần đến đêm sau khi xem bóng đá say sưa, cá độ bét nhè mới bắt đầu đi ăn phở của ông Viettel. Thế là tranh chấp sảy ra, ông Viettel chẳng "tưởng tượng" ra là người ta ăn phở bát đầu tiên nhiều như thế mặc dù bát đầu tiên là vào 8h30 tối. Thêm vào đó, các chú ăn xong mặc dù chẳng biết mình có phải trả tiên hay không cứ tập trung vào con mẹ tính tiền để hỏi giá. Thế là vấn đề phát sinh đã sảy ra. Mịa kiếp, một lúc 1.000.000 người hỏi xẻm bát phở mình vừa ăn hết bao nhiêu tiền thì nó trả lời thế nào được, Thế là ông Viettel tức giận bảo : Tao dek biết chúng mày ăn hết bao nhiêu tiền, chúng mày mà dek trả thì tai cứ trừ tiền rồi tao xin lỗi sau. Mà chúng mày vào ăn sau không được phục vụ thì là lỗi của bọn nhà bên cạnh không phục vụ kịp thời cho chúng tao bán hàng thôi"
Không bao giờ có chuyện đền bù cho cái việc các ông vào ăn nhưng chúng tôi không phục vụ kịp vì đó không phải là lỗi của chúng tôi.

(Copy and Paste)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
MaGiang
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Jun 25, 2006
Bài gửi: 61
Đến từ: Qing hua Due Nan

Bài gửigửi: 18/08/2006    Tiêu đề: Tình bạn Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tình bạn giữa các nữ Phóng viên: Một cô PV không về nhà 1 đêm. Sáng hôm sau, cô nói với chồng rằng mình đã qua đêm tại nhà 1 cô bạn đồng nghiệp thân thiết. Anh chồng check 10 cô bạn PV thân nhất của vợ, nhưng chẳng cô nào biết về chuyện ấy cả.

Tình bạn giữa các nam PV: Anh chàng PV không về nhà 1 đêm. Sáng hôm sau, anh ta nói với vợ rằng mình đã qua đêm tại nhà 1 anh bạn cùng ban tin. Cô vợ lập tức cầm điện thoại check 10 ông PV thân thiết của chồng. 8 người trong số đó xác nhận rằng anh ta đã ở đó đêm qua. 2 người còn lại nói rằng anh ta vẫn đang ngủ "như khúc gỗ trên giường đây này!...".

>>> Thế mới là bạn chứ...
_________________
...một đam mê, một dại khờ...rứa thôi.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
MaGiang
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Jun 25, 2006
Bài gửi: 61
Đến từ: Qing hua Due Nan

Bài gửigửi: 05/09/2006    Tiêu đề: Giám thị Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Nhà báo bảo bạn: "Tôi muốn viết về một người khiếm thị nhưng vẫn lao động được!".
- "Được, tôi sẽ mách ông đến một thầy giáo vừa đi coi thi về!!!".
_________________
...một đam mê, một dại khờ...rứa thôi.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
cuphuoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Apr 24, 2005
Bài gửi: 190
Đến từ: country

Bài gửigửi: 07/09/2006    Tiêu đề: Phần cứng - Phần mềm Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Một ông khách bước vào cửa hàng vi tính nói với cô bán hàng:

- Cô ạ, tôi thấy hình như phần mềm của cô không tương thích với cấu hình phần cứng của tôi ở nhà. Khi vừa cài đặt phần mềm của cô vào phần cứng của tôi thì sự cố đã xảy ra. Bộ xử lý trung ương của tôi đột nhiên yếu hẳn đi rồi lịm luôn. Tôi nghĩ là phần mềm của cô có sẵn mầm bệnh nội trú âm thầm.

- Ấy chết, anh đừng nói vậy. Phần mềm của em chất lượng cực kỳ đấy. Ðảm bảo an toàn, mọi người ai dùng qua cũng hài lòng.

- Không đâu, thực sự là có vấn đề.

- Thế thì lúc cài đặt anh đã kích hoạt đúng mức chưa ? Anh có điều chỉnh cổng vào cho cân đối không ?

- Có chứ. Tôi đã làm đầy đủ các thao tác theo trình tự bài bản hẳn hòi.

- Thế anh có thể nào cho em xem công cụ của anh được không ?
Anh chàng vội đưa cái còm lên. Cô bán hàng săm soi một hồi rồi nói :

- Em thấy phần cứng của anh đã cũ và yếu lắm rồi. Thế hệ phần cứng của anh như thế này thì làm sao mà xử lý phần mềm đời mới như của em được. Phải nâng cấp thôi anh ạ. Anh có muốn sử dụng thêm loại công cụ tiện ích bổ sung không ? Hàng Trung Quốc mới về, tốt lắm !
- Thế nó có phục hồi và tăng cường chức năng cho phần cứng của tôi không cô?

- Có chứ anh. Nó giúp tái hồi bộ vi xử lý, tăng kích thước bộ mạch chính và làm tăng tốc xung nhịp cho phần cứng của anh nữa.

- Ðược rồi, cô cho tôi cái ấy ngay đi.

- Vậy xin anh đặt phần cứng lên đây ngay để em truyền vào nhá. Tiếc cái là bây giờ băng thông của em quá hẹp nên anh chịu khó dẫn truyền chậm chạp từng ít một. Ðừng tham mà tiếp thu nhanh nhé, kẻo chúng làm em nghẽn mạch, còn bao nhiêu khách hàng sau đang chờ kia kìa.
_________________
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Diễn đàn Báo chí Việt Nam -> Giải trí Thời gian được tính theo giờ [GMT+7giờ]
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn

Powered by © 2001, 2005 phpBB Group