Trang chủ   |  Giới thiệu   |  Diễn đàn   |  Gửi bài viết   |  Liên hệ   |  Đăng ký ENGLISH  
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

Nhật ký phóng viên: Bắc Phi xa xôi
Chuyển đến trang 1, 2  Trang kế
 
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Diễn đàn Báo chí Việt Nam -> Tản mạn chuyện nghề
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
vungtaureporter
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Dec 26, 2004
Bài gửi: 187
Đến từ: TP.Biển

Bài gửigửi: 22/11/2005    Tiêu đề: Nhật ký phóng viên: Bắc Phi xa xôi Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

12/11/2005
Vậy là mình đã đặt chân lên đất nước Tunisia xinh đẹp sau cuộc hành trình dài 24 tiếng, 2 lần quá cảnh ở Bangkok và Charles de Gaulle. Một cuộc hành trình quá dài, và đôi lúc tưởng như quá sức chịu đựng. Ấy vậy mà mình vẫn "fine", vẫn còn nhớ sự nhiệt tình và nụ cười dễ mến của các tiếp viên hàng không Air France. Lần này đi, mình mới thật sự hiểu vì sao các hãng hàng không nước ngoài thường chọn tiếp viên, mà theo mình, "vừa chả xinh gì mà lại chả trẻ chi". Họ có nụ cười quá dễ mến, quá tươi trẻ, quá gần gũi dù làn da trên mặt đã xuất hiện những nếp nhăn rất rõ. Đơn giản vì nếu bạn đi một hành trình xa xôi dài gần 20 tiếng, bạn cần và mong nhận được một sự quan tâm, một nụ cười khích lệ và một bàn tay săn sóc ân cần hơn là một cặp chân dài hay một má lúm đồng tiền trên một khuôn mặt cứng nhắc, khô khan, chào hỏi lí nhí, không biết cười, ứng xử không tốt với hành khách (dù chỉ là sự xã giao thông thường nhất). Dù vậy, thức ăn trên máy bay vừa lạnh, vừa quá nhiều thịt và chỉ có 1 cọng lá xà lách chả đủ cho mình cảm thấy mát mẻ cái bụng chút nào.
13h45: Sân bay Carthage ở thủ đô Tunis đông nghẹt người. Ai cũng tay xách nách mang. Đủ mọi kiểu người, đủ mọi phong thái và đủ mọi cách ăn mặc. Mình vẫn tò mò kiểu người Phi nhất. À không, người thì không tò mò nữa. Nhưng văn hóa thì vẫn còn. Châu Phi quả là một vùng đất quá bí ẩn.
Nước chủ nhà đã thật sẵn sàng cho Hội nghị Thượng đỉnh lần này. Một đoàn tiếp viên hùng hậu ra tận sân bay, hướng dẫn những người tham gia cách làm thủ tục, có khu vực riêng. Mọi việc rất thuận lợi. Nhưng tèo rồi, sao người ta cứ hỏi "Vous parlez francais" thế nhỉ? Dĩ nhiên là mình chưa học đủ rồi, làm sao mà liến thoắng francais được. Đành phải "Sozy" thôi. Dù sao cũng có một số người nói tiếng Anh. Thủ tục nhanh gọn, chỉ phải cái đống hành lý của mình sao mà nặng thế. Lần sao mình sẽ chỉ mang 2 đôi giày thôi. Cứ điệu cho lắm vào, bộ này phải đi với giày này mới hợp. Cái điệu làm khổ cái thân đây! Lên xe buýt đến trung tâm làm thẻ.
Tunis nắng chan hòa và ít cây cối nhưng mát mẻ và yên ả. Dân ở đây chào hội nghị bằng tiếng Pháp, chứ không bằng tiếng Anh. Vậy đấy, bác nói tiếng Anh hả? Kệ bác, em cứ francais thôi.
Trung tâm làm thẻ đây rồi. Sau mà có cái gì như một đàn kiến thế nhỉ? Đông kinh dị. Một lúc sau mình cũng biến thành một con kiến. Đợi gần 2 tiếng, con kiến đeo kinh đen đó mới vào được bên trong sau khi trải qua 2 cái máy soi quét.
Sao cái máy chụp hình nó cao thế không biết. Mình kiễng mãi lên mà cũng không sao ngang bằng được. Vậymới biết cái chiều cao 1.55m của mình không giải quyết được việc gì ngoài cái giải "ớ hậu hẻm". Chụp xấu quá, mình bảo chị chụp lại cho em cái khác. Ok. Vẫn xấu hơn so với mình Laughing . Nhưng tươi, thôi đành vậy. Hiện đại phết, máy in sơn một hồi ra cái thẻ từ của mình. Báo chí màu xanh da cam. NGO màu xanh da trời, Bussiness sector màu đỏ. Vậy là từ nay thông tin cá nhân của ta đã bị một thế lực nữa quản lý và khai thác.
Lại ra xe buýt về khách sạn. Xe chỉ có 3 người vẫn chạy. Chỉ có điều bác lái xe chạy lòng vòng, một hồi thì mới biết bác không biết địa chỉ khách sạn. Chết em thế. Lại lục trong túi ra cái bản đồ khách sạn. Ok. Tìm thấy rồi. Nhưng sao đây là Abou Nawas El Mechtel mà. À. nó là một chuỗi khách sạn. Để anh xuống hỏi cảnh sát xem sao. Ok. Biết rồi, vòng lại, rẽ trái, sang phải, sao mà giống anh thanh niên ba giai đoạn thế.
15hkém 15: Check in. Khách sạn gì mà nghiêm phết. Lại soi quét nữa. Lại còn cả chó nữa. Mình có quái gì đâu mà nó cứ ngửi mình. he he.
Thầy giáo người Đức bỗng dưng xuất hiện. Look who I am seeing? He he. Gặp thầy vui phết. Chả dễ mà gặp lại nhau, thầy nhỉ?
15h họp nhóm em nhé. Yes sir! Vắt chân lên cổ. Chỉ kịp vứt đồ đạc vào trong phòng, phi xuống tầng trệt đã thấy mọi người đợi mình. Hơi xấu hổ một tí. Nhưng mình đến muộn nhất. Các bạn kia đến từ hôm qua cơ mà Wink
(Còn nữa)


Được sửa chữa bởi vungtaureporter ngày 19/12/2005, sửa lần 2
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
tminh
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Feb 21, 2005
Bài gửi: 180

Bài gửigửi: 22/11/2005    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

chào bạn, bạn đến dự hội nghị về tin học hay hội nghị gì? bạn mình làm saigontimé cũng đang dự hội nghị ở đó. Nếu muốn gặp nhau, trả lời mình ngay nhé. Sẽ làm cầu nối cho hai người gặp nhau.
tminh
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
minhlq
Quản trị
Quản trị


Ngày tham gia: Nov 16, 2004
Bài gửi: 1048
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 22/11/2005    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Khẹc khẹc, đi hội nghị vất vả thế mà vẫn dí dủm được thì còn "ngon" chán. Tôi cũng vừa bị một vụ long xòng xọc ở Hàn Quốc trước APEC. 4 ngày đi 3 thành phố. Rã rời.

Cố gắng viết một bài cho VJ sau chuyến đi nhé. Very Happy
_________________
Từ nhãn thị chúng sinh...
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
vungtaureporter
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Dec 26, 2004
Bài gửi: 187
Đến từ: TP.Biển

Bài gửigửi: 23/11/2005    Tiêu đề: Nhật ký Bắc Phi (phần II) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

17h. Lên xe đi tham quan trung tâm thủ đô Tunis. Hướng dẫn viên là một người đàn ông cao lêu ngêu, nói tiếng Anh nhanh như gió và nhấn mạnh “forty five year experience”. “Welcome Nigerian, Indian, Pakistani, Moldovan. And Vietnamese. Ha Noi?” “Yes”.
Một màn chào hỏi vui vẻ. Người hướng dẫn viên nói liến thoắng, xe đi vèo vèo. Chiều đã bắt đầu buông xuống ở Tunis.
Đẹp quá, đường phố Tunis sạch sẽ, yên ả và gió từ Địa Trung Hải thổi vào mát mẻ. Gần đẹp bằng nơi mình ở (Tuy nhiên, sau này mình mới nhận ra là suy nghĩ đó hơi “vi tính”).
“Này, sao ở đây nhiều hình Tổng thống Ben Ali thế nhỉ? Trông cũng ăn hình đấy chứ! Đẹp trai phết!” Mình bật cười.
Tunis trang hoàng lộng lẫy nhiều cờ hoa, và hình của Tổng thống Ben Ali ở khắp mọi nơi. “There is too much Ben Ali.”
Carthage đây rồi. Không được vào bên trong, đành phải giơ máy lên qua tường để chụp hình. Đáng lý mình phải xem nhiều hơn tài liệu về di tích này mới phải. Bây giờ nó chỉ còn là phế tích. Chịu, biết là quý giá nhưng không rõ là quý như thế nào. Nghe loáng thoáng gì đó từ đế chế Roman gì đó. Hơi cổ, nhỉ?
Tiết mục sau đó là mua đồ lưu niệm ở ngay bên cạnh. "The shop has everything you need", bác hướng dẫn viên quảng cáo hơi bị được. Mình cũng tò mò vào thử. Nói thách kinh! 23 dinar cho một cái vòng bạc làm bằng tay (khoảng 20 USD). Em chả dại mặc cả. Mình biết mánh khoé của các bác lắm, gì chứ nhà em cũng hơi bị gần nơi bán đồ lưu niệm nhé!
Có một cái mình thấy tò mò. Đó là lớp trầm tích nằm sâu dưới sa mạc Sahara 15m, và người ta đào nó lên, đi bán. Số mình hôm đó hên, hay cười hơi tươi thì không biết nữa, nhưng anh chàng bán đồ lưu niệm cứ nằng nặc đòi tặng mình một miếng trầm tích mà trước đó đòi 10 dinar. Héc héc. Từ chối không xong (vì sợ bị lừa), mình đành cầm vậy. Anh đó bảo để may mắn thôi mà. Vừa cầm vừa thắc mắc, vừa hý hửng vừa sờ sợ. Cảm giác lạ thật. Rolling Eyes Razz Laughing
21h: Ăn tối: Một nhà hàng mang đặc trưng của xứ sở Tunisia là phải nằm ngoằn ngèo thật sâu bên trong hẻm. Các món ăn lạ quá, toàn là đồ ăn của đạo Hồi. Mình thích ăn thịt bò, vậy mà ở đây toàn phục vụ món gà. Giời ạ, chả lẽ lại không ăn? H5N1 đứng ở ngoài cửa hello mình kìa.
Dù sao mình cũng không ăn được nhiều. Chỉ có món Tunisian cream là ăn được. Ngọt và mềm. À, còn rượu vang Tunisia dành cho lady nữa chứ. Mình cũng khoái món này. Lại nghe tiếng nhạc Ả rập bập bùng và giọng hát trầm ấm của ca sỹ U50 ngay cạnh. Đêm Ả rập huyền bí.
Ngồi cũng bàn với mình là một nhóm các phóng viên da đen. Họ thân thiện và vui vẻ, cứ xoắn xuýt hỏi mình mua cái áo dài như thế nào, sao đẹp thế. he he. Mình khiêm tốn: Ở Việt Nam nhiều người mặc đẹp hơn nhiều. Một lần khiêm tốn bằng mười bốn lần tự kiêu. Wink
23h: Xong một ngày đầu tiên và kết thúc màn chào hỏi. Về khách sạn. Không muốn làm gì vì mệt quá. Bắt đầu ngày mai mới là ngày làm việc thực sự. Ta sẽ viết bài vở như thế nào để gửi về nhà đây? Đoàn VN vẫn chưa liên lạc được. 5 cái email gửi đi mà không thấy hồi âm. Thôi, ngủ đã.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
chipchip
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: May 25, 2005
Bài gửi: 135
Đến từ: Cố đô Huế

Bài gửigửi: 23/11/2005    Tiêu đề: to Vungtaurpt Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thấy chị đi như thế, chip cũng thích quá. Nhớ để dành sức viết nhiều thật nhiều hơn nữa cho chip va mọi người đọc với nhé. Nếu có quà nữa thì tuyệt, hihi
_________________
Ủa, anh hả, vậy mà em cứ tưởng...., he he!
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
vungtaureporter
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Dec 26, 2004
Bài gửi: 187
Đến từ: TP.Biển

Bài gửigửi: 23/11/2005    Tiêu đề: Hình ảnh của Tunis (Phần 1) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Phế tích Carthage tại thủ đô Tunis

Mua quà lưu niệm ở Carthage.

Lớp trầm tích được quảng cáo nằm sâu dưới sa mạc Sahara, giá 10 dinar một miếng bé tí (to gấp 4 lần cái kẹo) Rolling Eyes
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
vungtaureporter
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Dec 26, 2004
Bài gửi: 187
Đến từ: TP.Biển

Bài gửigửi: 24/11/2005    Tiêu đề: Nhật ký Bắc Phi (phần III) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

13/11/2005
7h30 mình bắt đầu ăn sáng tại ngay khách sạn. Buffet cũng có nhiều món để chọn. Lại thấy trứng. Trứng chiên, trứng xào, trứng luộc chín, trứng còn lòng đào. Các loại dạng và hình thái. Có lẽ bác H5N1 chưa đến châu Phi chăng? Nhưng mình chắc nó đang lảng vảng ở đâu đó giữa châu Âu và châu Phi. Bay từ Pháp sang đây có 3 tiếng đồng hồ thôi mà.
Mình chọn món thịt nguội cho chắc ăn. Cộng thêm rau, cà chua, dưa leo và một miếng bánh mỳ mềm. Các bạn Pakistan và Ấn Độ thì thích ăn trứng. Đạo Hindu và đạo Hồi không ăn thịt lợn và thịt bò. Có muốn ăn những món đó ở đây cũng khó kiếm, vì đến 90% dân số ở đây theo đạo Hồi dòng Sunni. Có dân Tunisia theo đạo Do Thái nhưng rất ít và dân Thiên chúa giáo lại là người châu Âu sinh sống ở đây chứ không phải dân bản địa.
Kết thúc màn ăn sáng, mình uống thêm 2 ly nước cam và ăn 1 quả táo. So với các bạn khác, mình ăn vậy là ít và chắc là ăn ít thì không thể khoẻ và làm việc nhiều được. Tự hứa với mình là hôm sau sẽ ăn nhiều hơn.
Crying or Very sad
Sau khi họp nhóm và lên kế hoạch làm việc cho ngày hôm đó, tất cả đến trung tâm báo chí. Vì lý do an ninh, trung tâm hội nghị và báo chí được tổ chức cách thủ đô Tunis 10km. Cái máy tính của mình nặng quá. Rồi lỉnh kỉnh máy ảnh, máy ghi âm, sổ sách. Cặp mà Ban tổ chức tăng đâm lại có ích nhiều. Chỉ có điều nó gây ra không biết bao nhiêu phiền tóai sau này, vì mình không biết mình đã để các thứ ở đâu. Tính ra, trong suốt thời gian ở Tunis, có lẽ mình đã mất tổng cộng khoảng 30 phút tìm ví tiền, 30 phút tìm ổ USB trong cái mớ bòng bong đó. Sai lầm đó có thể được sửa chữa cho lần sau. May mắn là sau đó mình đã rút kinh nghiệm, đeo mọi thứ vào cổ: bút, USB cài vào dây đeo phù hiệu, kể ra có một cuốn sổ nhỏ nữa cài vào đó luôn là tiện nhất. Mình đã thấy 1 người làm vậy, không bao giờ sợ mất. Mình sẽ rút kinh nghiệm. Idea
Xe buýt dành riêng cho hội nghị đông nghẹt người. Người ta kiểm tra túi, phù hiệu cẩn thận. Dù sao thì mình cũng vẫn lo lắm. Tự dưng mà đùng một cái thì ôi thôi. Khéc khéc, dưng mà cơ quan mình đã mua bảo hiểm du lịch cho chuyến đi này. Lỡ có mệnh hệ nào, 10 ngàn USD thì có phải là giá cả phải chăng không nhỉ? Mà thôi, cứ nhắm mắt mà đi. Xông pha mà tiến tới Wink
Khoảng 30 phút ngoằn nghèo. Khu vực tổ chức hội nghị hiện ra tại một nơi hoang vắng, đường xá hòan tòan xây mới, lều bạt mới dựng lên. Lại xếp hàng. Chả biết bên trong có gì hay ho không, mình cũng đứng vào chỗ dành cho media. (Còn nữa)


Được sửa chữa bởi vungtaureporter ngày 24/11/2005, sửa lần 1
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
vungtaureporter
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Dec 26, 2004
Bài gửi: 187
Đến từ: TP.Biển

Bài gửigửi: 24/11/2005    Tiêu đề: To tminh Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

To tminh: Mình đã gặp bạn tminh ở Tunis. Cám ơn nhiều về đề nghị tốt. Nhân vật đó sẽ xuất hiện trong nhật ký của mình. Đón đọc nhé. Laughing
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
diep_vi_hb
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Mar 05, 2005
Bài gửi: 324
Đến từ: HVBC&TT

Bài gửigửi: 24/11/2005    Tiêu đề: :D Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đón chờ phần IV Nhật kí Bắc Phi Very Happy . Nghe chuyện đi của chị Vungtaureporte hay quá, những kinh nghiệm cũng hay. Chị có thể kể rõ hơn công việc của mình ở đấy không? Tò mò wá cơ!!! Hihi, không phải lúc nào chị cũng đeo kính đen cho tăng phần huyền bí Arab đấy chứ ? Cool
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
vungtaureporter
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Dec 26, 2004
Bài gửi: 187
Đến từ: TP.Biển

Bài gửigửi: 25/11/2005    Tiêu đề: Nhật ký Bắc Phi (Phần IV) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Vẫn là sáng 13/11:
Ngày hôm nay chưa khai mạc hội nghị, mình vẫn đến nơi tổ chức hội nghị cùng các bạn. Một mặt để cho biết và quen địa điểm, quen với môi trwờng làm việc và mặt khác để gõ bài gửi về tòa soạn về việc Tunisia chuẩn bị cho hội nghị.

Mình biết đây là hội nghị lớn về xã hội thông tin, với sự tham gia của các nguyên thủ quốc gia (70 nước), các chính khách, các tổ chức quốc tế, các doanh nghiệp lớn. Tổng cộng là khoảng 20 ngàn người, trong đó có 2.000 nhà báo.

Công nghệ thông tin là một lĩnh vực mới mẻ với mình. Ở nhà, khi lên kế hoạch gửi ban biên tập, mình cũng đã nêu rõ khó khăn mà mình có thể gặp phải. Đó là một lĩnh vực mà mình không có nhiều kinh nghiệm. Dù mình có đọc một đống tài liệu trước đó đi nữa thì cũng cần có thời gian để tiêu hóa chứ. Lên VietNamNet và các trang web khác để tìm hiểu những gì VN đã làm và chưa làm được trong việc đưa công nghệ thông tin tới người dân, để ai cũng có thể có lợi từ công nghệ thông tin. Rồi báo cáo mục tiêu thiên niên năm 2005, những gì Việt Nam đã làm được, thông tin về hội nghị ở trang web chính thức của hội nghị...Cũng lận lưng khá khá nhưng mình vẫn thấy lo lo. Mình sẽ viết cho độc giả của mình thật đơn giản, thật dễ hiểu, vì mình biết không phải ai cũng nắm được những vấn đề kỹ thuật lại khó hiểu như vậy. Thầy giáo mình dạy rằng, nếu mình viết về một vấn đề mà trước khi viết mình không hiểu, thì độc giả hoàn toàn có thể cũng không hiểu như vậy. Thế nên mình tự hứa là sẽ chọn lọc, giải thích vấn đề một cách đơn giản thôi. To tát quá là thất bại. Mình thích viết lách giản dị, vì nó dễ đi vào lòng người hơn.

Media Center không rộng lắm. Có 4 màn hình cực lớn để các phóng viên theo dõi trực tiếp các phiên thảo luận bên lề hội nghị, các bài phát biểu tại hội nghị...Có hai cửa ra vào. Một cửa chuyên để dán lịch trình làm viêc, thời gian các cuộc họp báo để phóng viên theo dõi và tác nghiệp. Máy tính thì có khỏang 70 chiếc còn mới, chạy nhanh phết. Ngoài ra còn có chỗ cho các phóng viên sử dụng laptop của mình.

Mình hý hứng lấy laptop của mình ra thì ôi thôi, cái jack cắm không vừa. Của người ta hình tròn 2 chân thì mình hình vuông 3 chân. Thật chả giống ai. Vừa tức vừa nhớ đến anh longxinhua (hi hi, nhớ là nhớ lời khuyên thôi). Anh đó chả chỉ bảo cho mình rồi. Mà mình nhớ là cũng để ý rồi và cứ nghĩ cái mình mang đi dùng được. Lại phải nhờ vả mấy trợ lý kỹ thuật ở đó. Họ mới nghĩ ra một cách là mượn jack cắm máy tính của người khác cắm sang cho mình. Mình mới nở một nụ cười thật tươi. Thank you so much. Great. Perfect. Cậu chàng cười toe toét đi ra sau khi buông một câu: Just call me any time you want! Ui chao! He he. Làm con gái cũng tốt đấy chứ.

Mở máy ra, lại trục trặc khác. Cái máy của mình vi-rut nó ăn mất mấy cái font chữ gõ tiếng Việt rồi. Thế là bó tay. Làm sao bây giờ. Thôi, đành gõ không dấu vậy. Về nhà mới biết cách là vào echip.com.vn tải Bộ gõ về mà dùng. Vậy mà ở Tunisia không biết, lại còn không biết đường hỏi, chỉ biết kêu ca với người cũng không biết như mình. Ngu quá. Twisted Evil

Thấy ai cũng làm việc, mình cũng bị cuốn vào không khí khẩn trương đó. Nhìn sang bên cạnh, một bác AFP đang gõ lạch cạch. Hà hà. Bác này cũng mổ cò song chỉ thôi. Nhưng hiện đại phết vì vừa gõ, vừa đọc qua điện thoại.

Nhoáng cái đã 2h chiều. Mình vội mail bài về nhà vì giờ này ở nhà đã là tối rồi. Đứng lên thấy hoa cả mắt. Xin cậu bạn Ấn Độ miếng bánh. Cậu này khôn hơn mình, lúc đi đã lấy ít bánh và hoa quả cho vào túi phòng thân. Dù sao có kinh nghiệm cũng khác. Đi dự hội nghị cần phải chuẩn bị thức ăn cho mình. Hội nghị càng hoành tráng thì phóng viên càng dễ chết đói vì vội vã đưa tin về nhà, không còn tâm trí đâu mà ăn với uống.

Nhưng mình thích không khí khẩn trương đó, làm việc hiệu quả và cố gắng nhất khả năng mình có được - đó chẳng phải là mong muốn của bất kỳ một phóng viên nào hay sao?

4h, mình tranh thủ đi xem gian hàng của VN ở đâu trong "triển lãm công nghệ thông tin dành cho mọi người" được tổ chức song song với hội nghị. TRiển lãm cũng chưa có gì nhiều, các gian hàng của các quốc gia, các tổ chức, các doanh nghiệp cũng chưa trưng bày nhiều. Mình nhìn bản đồ, lựon vài vòng trong triển lãm. Theo vị trí bản đồ này thì VN phải ở chỗ này. Thấy tên VN rõ ràng mà. Nhưng chỗ đó lại chưa có một cái gì. Hơi buồn một chút, nhưng mình không thất vọng đâu. Ngày mai, mình sẽ lại đến, tìm người VN đại diện ở đây, phỏng vấn, viết bài. Mình muốn viết về sự có mặt của VN tại hội nghị lớn này và tại triển lãm lớn này. VN sẽ cho thế giới thấy được chính phủ và người dân đã ứng dụng CNTT để thay đổi cuộc sống như thế nào. Mình sẽ quay lại đây vào sáng mai.

6h tối, ra xe buýt về nhà. Lần này về mình lại đi với bạn Ấn Độ. Người Ấn Độ đặc điểm lớn nhất là rất tốt bụng. Mình đề nghị gì cũng Ok. Bạn này trông trẻ trung, tên đọc đau cả mồm, Hindol. Phải xếp hàng một hồi mới được lên xe buýt. Xe buýt miễn phí dành cho người dự hội nghị.

7h30 tối: Mình đi ăn tối cùng bạn Hindol, một bạn Pakistan, một bạn Nigeria ở gần khách sạn. Lớ nga lớ ngớ. Lại gặp phải gà! Lần này là gà nướng trong lò. Mình quên mất từ gà tiếng Pháp là gì rồi. Cứ ú a ú ớ chỉ chỏ như người hâm. Bác bán hàng lại không biết tiếng Anh. 1/4 con gà nhé. Bao nhiêu? Comment l'argent? Nhiêu tiền? Mình tinh vi lắp bắp câu tiếng Pháp mà sau này mới biết là sai, thảo nào bác bán hàng cứ ngơ ngác, nhưng cũng đoán được ý của mình. Câu đúng ra phải là Combien l'argent. Sai lầm là mình đã không chuẩn bị kỹ càng vốn tiếng Pháp trước khi đến đây, dù cũng biết là phải học, nhưng đến đây thì quên tiệt những gì đã được học. Lần này về, mình sẽ học nghiêm túc tiếng Pháp. Không có ngoại ngữ, đi tác nghiệp là khổ lắm, trong nước đã khổ mà ngoài nước còn khổ hơn.

Bữa tối của mình là 1/4 con gà và 1 ít nước Cocacola. Không có rau và mình không thích ăn quả ô liu muối. Nhắm mắt nuốt. Ôi, không ăn thì làm sao mà sống được. Phải ăn thôi. Vừa ăn vừa cầu mong H5N1 tha cho mình.



Chỉ ăn hết một ít thịt gà vì ngấy quá. Hết 3 dinar, tức khoảng 40 ngàn đồng. Bây giờ mình phải về khách sạn để đọc tài liệu và nghĩ ra đề tài sẽ viết tiếp. Hôm nay mới chỉ là ngày tiền trạm, cũng chưa thực sự là ngày làm việc nhiều. Mình vẫn thấy mệt vì lệch múi giờ, cay xè cả mắt.

Bây giờ, mọi người ở nhà đang làm gì nhỉ? Đây là lần đầu tiên mình đến châu Phi nhưng không phải là lần đầu tiên mình đi nước ngoài. Mình sẽ cố gắng tìm hiểu nhiều về đất nước Tunisia để vè nhà kể cho bạn bè nghe nữa.

Về khách sạn, mình uống một hộp sữa mang theo, thấy khoẻ hẳn ra. Lần sau, mình di đâu cũng phải nhớ mang theo ít sữa hộp. Không ăn được thì uống sữa cũng tốt vì đẹp da. He he, dù sao cũng phải coi trọng nhan sắc chứ. Phóng viên phóng veo gì mà ốm yếu quá thì chả làm được gì.

Đọc ít tài liệu, xem BBC một lúc đã thấy 12h rồi. Phải ngủ thôi, mai còn chiến đấu tiếp nữa. Trong đầu mình đầy những kế hoạch, trằn trọc. Phải tiếp cận với đoàn VN, họ ở đâu nhỉ? tại sao mình email mà họ không trả lời. Thậm chí gọi điện cho thư ký bộ trường rồi mà cũng chỉ nhận được lời hứa. Dù sao thì cũng chưa phải là khó khăn quá. Mình sẽ vượt qua được mà. Ngủ nhé Laughing Mỉm cười một cái rồi ngủ. Không nên suy nghĩ nhiều trước khi ngủ vì sẽ khó ngủ. He he. Lại nhớ đến bông hồng dưới lobby khách sạn mà mình đã ngửi lúc đi về. Nó ít mùi thơm, nhưng ít ra nó cũng refresh lại cho mình một tí. Hoa hồng, mình thích hoa hồng lắm.... Very Happy
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
longxinhua
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Nov 18, 2004
Bài gửi: 271

Bài gửigửi: 26/11/2005    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Mình cũng thích "hoa hồng" lắm, nhất là "hoa hồng Tuynidi". Lúc nào tiện, vungtaureporter nhớ chộp mấy bức đặc tả "hoa hồng đen" nhé! À mà tự dung nhớ đến cái từ "hoa hồng Việt Nam" mà lính Mỹ dùng hồi chiến tranh. Tại sao họ lại dùng một cái tên mỹ miều cho một loại bệnh như thế nhỉ?
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
vungtaureporter
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Dec 26, 2004
Bài gửi: 187
Đến từ: TP.Biển

Bài gửigửi: 01/12/2005    Tiêu đề: Hoa hồng đen là gì? Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bác ơi đó có phải là bệnh STD không? Bí bí ẩn ẩn thế thì làm sao mà em biết được? Crying or Very sad
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
diep_vi_hb
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Mar 05, 2005
Bài gửi: 324
Đến từ: HVBC&TT

Bài gửigửi: 02/12/2005    Tiêu đề: :? Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Em lên mạng search mà chẳng tìm được thông tin gì hết từ điều mà bác longxinhua nói. Rolling Eyes
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
longxinhua
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Nov 18, 2004
Bài gửi: 271

Bài gửigửi: 06/12/2005    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

vungtaureporter nói đúng đấy. Nó là sexually transmitted diseases (STD). Tức là bệnh lây qua đường tình dục, bệnh xã hội, bệnh hoa liễu, bệnh "hoa lá cành"... Cái tên "Vietnamese rose" ít được đề cập trong các văn bản chính thức. Mình thấy từ này trong một số sách hướng dẫn du lịch của nước ngoài.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Diễn đàn Báo chí Việt Nam -> Tản mạn chuyện nghề Thời gian được tính theo giờ [GMT+7giờ]
Chuyển đến trang 1, 2  Trang kế
Trang 1 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn

Powered by © 2001, 2005 phpBB Group