Trang chủ   |  Giới thiệu   |  Diễn đàn   |  Gửi bài viết   |  Liên hệ   |  Đăng ký ENGLISH  
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

ĐỌC VÀ SUY NGẪM....
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
 
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Diễn đàn Báo chí Việt Nam -> Giải trí
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
monkey
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Jul 15, 2005
Bài gửi: 113
Đến từ: anywhere

Bài gửigửi: 16/11/2005    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bộ phận cơ thể quan trọng nhất

Mẹ thường hỏi tôi đâu là bộ phận cơ thể quan trọng nhất.
Nhiều năm qua đi mà tôi vẫn cứ đoán già đoán non về câu trả lời. Lúc đầu, tôi nghĩ âm thanh đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với mọi người nên câu trả lời đúng chắc chắn phải là đôi tai. Nhưng mẹ nói: “Sai rồi! Bởi con thấy đó, hiện có rất nhiều người bị điếc. Con cứ tiếp tục suy nghĩ rồi trả lời mẹ sau.”
Vài năm lại trôi qua, tưởng rằng mình đã có câu trả lời đúng, tôi vội bảo mẹ: vậy đó chắc chắn là đôi mắt rồi, bởi con người ta sống không thể thiếu ánh sáng. Mẹ nhìn tôi và nói: “Con thông minh lắm! Nhưng câu trả lời vẫn chưa đúng đâu, bởi dù sao thì vẫn có rất nhiều người mù.”
Vậy là tôi lại lao vào hành trình truy tìm câu trả lời đúng. Những năm sau đó, mẹ lại hỏi tôi 2 lần và lần nào tôi cũng chỉ nhận được câu trả lời: “Vẫn chưa đúng. Nhưng con ngày càng thông minh hơn đấy, con thân yêu.”
Và rồi năm ngoái, ông nội tôi qua đời. Mọi người ai cũng đau khổ, khóc lóc. Và bố tôi cũng vậy.Tôi nhớ như in điều này bởi đó là lần thứ hai tôi thấy bố khóc. Trước khi đưa ông ra đồng, mẹ nhìn tôi và hỏi: “Giờ thì con đã biết đâu là bộ phận cơ thể quan trọng nhất chưa?” Tôi ngạc nhiên và không hiểu tại sao mẹ hỏi tôi câu hỏi đó vào đúng lúc này. Từ trước đến nay, tôi luôn coi đây chỉ là trò chơi giữa hai mẹ con mà thôi.
Mẹ nhìn vào khuôn mặt đang lộ đầy vẻ bối rối của tôi và nói: “Điều này hết sức quan trọng, bởi nó cho thấy con thực sự đang sống. Mẹ đã giải thích tại sao những câu trả lời trước đây của con lại sai. Nhưng hôm nay chính là ngày con cần phải biết tới bài học quan trọng này.”
Rồi mẹ cúi xuống nhìn tôi bằng ánh mắt đầy trìu mến và nói trong nước mắt: “Con yêu! Đôi vai mới là câu trả lời đúng!”
Tôi vội hỏi: “Có phải bởi nó giúp nâng đỡ cái đầu không mẹ?”
Mẹ nói: “Không phải. Đó là bởi nó có thể là điểm tựa để bạn bè, người thân có thể gục đầu vào đó mà khóc. Ai cũng một vài lần trong đời cần đến những đôi vai như vậy. Mẹ hy vọng rằng con sẽ có những người bạn, những người thân luôn sẵn lòng chìa đôi vai ra nâng đỡ con mỗi khi con cần đến.“
Quả thực, cuộc sống này cần lắm những đôi vai không ích kỷ, những đôi vai biết đồng cảm với nỗi đau của người khác. Mọi người có thể quên những gì bạn nói… Mọi người có thể quên những gì bạn làm… Nhưng cảm giác mà bạn đem lại cho người khác sẽ không bao giờ mất đi.
_________________
HẠT BỤI nào hóa kiếp thân tôi...


Được sửa chữa bởi monkey ngày 17/11/2005, sửa lần 1
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
thaothucsg
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Sep 01, 2005
Bài gửi: 531
Đến từ: Quận 1 - Tp.HCM

Bài gửigửi: 16/11/2005    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bobsy

Người mẹ trẻ 26 tuổi nhìn xuống đứa con đang bị bệnh bạch cầu đến giai đoạn chót. Mặc dù trái tim người mẹ tràn ngập đau khổ, cô vẫn có sự quả quyết mạnh mẽ. Như mọi cha mẹ khác, cô rất muốn con mình lớn lên và đạt được mọi ước mơ của mình. Bây giờ thì chuyện đó không thể có được nữa. Bệnh bạch cầu không cho phép con cô thực hiện ước mơ của mình. Nhưng cô vẫn muốn tạo ra cho con một điều kỳ diệu.
Cô nắm lấy tay con và hỏi "Bobsy, con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ trở thành gì khi lớn lên không? Con có mơ ước về điều mà con sẽ làm trong cuộc đời mình?"
"Mẹ à, con vẫn ước mơ sẽ trở thành lính cứu hỏa khi con lớn lên."
Người mẹ mỉm cười "Hãy chờ xem chúng ta có thể làm cho ước mơ đó trở thành sự thật hay không." Trong ngày hôm đó, cô đi đến đội cứu hoả khu vực cua Phoenix, Arizona. Ở đó cô gặp Lính cứu hoả Bob, người có trái tim lớn hơn cả thành phố Phoenix. Cô giải thích ước mơ của con mình và xin cho con cô được đi một vòng trên xe cứu hỏa.
Người lính cứu hỏa Bob nói "Xem này, chúng tôi có thể làm hơn thế nữa. Nếu cô có thể chuẩn bị cho con vào 7 giờ sáng thứ Tư, chúng tôi sẽ cho cậu bé trở thành lính cứu hỏa danh dự của cả ngày. Cậu bé có thể tới trạm cứu hỏa, ăn cùng chúng tôi, chạy cùng chúng tôi tới tất cả các vụ cứu hoả trong ngày. Và nếu cô cho chúng tôi kích cỡ của con cô, chúng tôi sẽ làm cho cậu bé một bộ đồng phục lính cứu hỏa dành riêng cho cậu, với một cái mũ cứu hỏa - không phải là đồ chơi - với phù hiệu lính cứu hoả Phoenix trên đó, một bộ áo nhựa màu vàng như của chúng tôi và ủng cao su. Tất cả đều được làm tại Phoenix nên chúng ta sẽ có rất nhanh thôi."
Ba ngày sau người lính cứu hỏa Bob đến đón Bobsy, mặc cho cậu bộ đồng phục của lính cứu hỏa và đưa cậu từ giường bệnh đến chiếc xe cứu hỏa đang chờ. Bobsy ngồi ở ghế sau và giúp lái chiếc xe về đến trạm. Cậu bé cảm thấy như đang ở trên thiên đường.
Hôm đó có ba cú điện thoại gọi cứu hỏa và Bobsy tham dự cả ba cuộc xuất quân. Cậu đi trên một chiếc xe cứu hoả khác, một chiếc xe y tế, và cả trên chiếc xe của Chỉ huy lính cứu hỏa. Cậu còn được đài truyền hình địa phương quay phim.
Với giấc mơ trở thành sự thật, với tất cả tình yêu và sự quan tâm săn sóc mà mọi người dành chó, Bobsy vô cùng xúc động và hạnh phúc đến mức mà cậu đã sống thêm được ba tháng – một thời gian dài hơn mức tất cả các bác sĩ tiên đoán.
Một đêm nọ, tất cả các dấu hiệu sự sống của cậu bé tụt xuống một cách đột ngột. Người y tá trưởng nhớ đến ngày mà Bobsy sống như một lính cứu hỏa, cô gọi cho chỉ huy lính cứu hỏa và hỏi có thể gửi một người lính cứu hỏa trong đồng phục đến với cậu trong lúc này hay không. Người chỉ huy trả lời, "Chúng tôi sẽ có mặt ở đó trong vòng 5 phút nữa. Cô có thể giúp chúng tôi một việc được không? Khi cô nghe tiếng và ánh chớp phát ra từ xe cứu hỏa chạy đến thì xin cô hãy thông báo qua radio cho toàn bệnh viện nghe rằng đó không phải là có báo động cháy. Đó chỉ là đội cứu hỏa đến để chia tay với một trong trong những thành viên tuyệt vời nhất của mình. Và xin cô hãy mở cửa sổ của phòng cậu bé. Xin cám ơn."
Khoảng 5 phút sau, chiếc xe cứu hỏa với cả móc và thang chạy đến bệnh viện. dựng cái thang lên cho đến cửa sổ phòng Bobsy ở lầu 3, 14 lính cứu hỏa nam và 2 lính cứu hỏa nữ trèo qua thang vào phòng của Bobsy. Được mẹ cậu bé cho phép, họ ôm cậu và nói với cậu bé rằng họ rất yêu cậu.
Với hơi thở cuối cùng trong cuộc đời mình, Bobsy nhìn lên người chỉ huy và nói "Thưa chỉ huy, vậy cháu là lính cứu hỏa thật sự phải không?"
"Phải, cháu là lính cứu hỏa thật sự." người chỉ huy nói.
Với những lời nói đó, Bobsy mỉm cười và nhắm mắt lại mãi mãi.

Jack Canfield & Mark V. Hansen
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
thaothucsg
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Sep 01, 2005
Bài gửi: 531
Đến từ: Quận 1 - Tp.HCM

Bài gửigửi: 14/12/2005    Tiêu đề: GIẤC MƠ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Giấc Mơ


Ashley Hodgeson

Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đã phải tự đấu tranh xem tôi có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng đang chuẩn bị tham dự vòng chạy 3,200m.
"Chuẩn bị... sẵn sàng..." Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và tôi càng ngày càng xa ở sau.
Người chạy đầu tiên đã về đích trước tôi đến hai vòng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua.
"Có lẽ mình nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp. "Những người kia không muốn chờ để mình chạy tới đích." Nhưng cuối cùng thì tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai vòng chạy cuối cùng tôi đã chạy trong đau đớn. Tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Thật không đáng, dù cho chân của tôi có khỏi hay không. Tôi cũng không thể thắng nổi cái cô bé đã thắng tôi đến hai lần.
Khi tới đích, tôi nghe tiếng hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới đích. "Có gì vậy?" Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nhìn và thấy bọn con trai đang chuẩn bị vào vòng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai."
Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Oa, bạn thiệt là có lòng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi.
Tôi nghĩ thầm "Lòng dũng cảm? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua mà!"
"Nếu tôi thì đã không thể chạy nổi hai dặm như bạn vữa làm. Tôi chắc sẽ bỏ cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan hô cổ vũ bạn đó. Bạn có nghe không?"
Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải vì cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Một cô gái đã lấy lại cho tôi ước mơ của mình.
Vào hôm đó tôi học được hai điều:
Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều.
Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua.
Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được hoan hô ngày hôm nay.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
thaothucsg
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Sep 01, 2005
Bài gửi: 531
Đến từ: Quận 1 - Tp.HCM

Bài gửigửi: 14/12/2005    Tiêu đề: CHÚ BÉ VÀ ÔNG GIÀ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chú bé và ông già


Shel Silverstein

"Cháu hay làm rớt cái muỗng khi ăn," chú bé nói.
"Ta cũng vậy," ông già nói.
"Cháu hay đái dầm," chú bé thì thầm.
"Ta cũng vậy luôn," ông già cười.
"Cháu hay khóc nhè," chú bé nói.
"Ta cũng vậy," ông già gật đầu.
"Nhưng tệ nhất là," chú bé nói, "người lớn hông thèm chú ý đến cháu gì hết."
Và chú bé cảm thấy bàn tay nhăn nheo nhưng ấm áp của ông già quàng lên vai mình. "Ta hiểu cháu muốn nói điều gì," ông già bé nhỏ nói.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
thaothucsg
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Sep 01, 2005
Bài gửi: 531
Đến từ: Quận 1 - Tp.HCM

Bài gửigửi: 18/12/2005    Tiêu đề: NGHĨ THỬ XEM Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

NGHĨ THỬ XEM


Jack Canfield & Mark V. Hansen

Bạn hãy nghĩ thử xem:

Sau khi Fred Astaire thử vai lần đầu tiên vào năm 1933, ghi chú của vị điều hành cuộc thi của MGM, "Không biết diễn! Hơi nhàm chán! Biết nhảy một chút!" Astaire lưu giữ tờ giấy ngay phía trên lò sưởi nhà mình tại Bevery Hills.
Một tay chuyên gia nói về Vince Lombardi: "Anh ta biết rất ít về bóng đá. Thiếu động cơ."
Socrates đã bị gọi là "Kẻ vô đạo đức, người làm hỏng thế hệ trẻ."
Khi Peter J. Daniel học lớp 4, cô giáo của anh, bà Phillips vẫn thường nói "Peter J. Daniel, em không tốt, em chẳng làm được cái gì cả và em sẽ chẳng đạt được điều gì cả." Peter vẫn dốt đặc và mù chữ cho đến năm 26 tuổi. Một người bạn thức với anh một đêm và đọc cho anh cuốn sách "Suy nghĩ và làm giàu" (Think and Grow Rich). Bây giờ anh làm chủ khu phố hồi xưa anh lớn lên và đã xuất bản cuốn sách "Bà Phillips, bà đã lầm!"
Louisa May Alcott, tác giả cuốn "Những người đàn bà nhỏ" (Little Women), đã được gia đình khuyên nên đi làm hầu gái hay thợ may.
Beethoven chơi rất dở đàn violin và thay vì phải tập luyện liên tục ông chơi những bản nhạc tự mình sáng tác. Thầy giáo của ông nói rằng ông không có cơ hội để trở thành nhà soạn nhạc.
Cha mẹ của ca sĩ opera nổi tiếng Enrico Caruso muốn anh trở thành kỹ sư. Thầy giáo của anh nói anh hoàn toàn không có giọng và không biết hát.
Charles Darwin, cha đẻ thuyết Tiến hóa, bỏ học Y khoa và cha ông nói với ông "Mày chẳng làm được gì ngoài việc bắn, bắt chuột và nuôi bọn chó của mày." Trong hồi ký của mình Darwin viết: "Tất cả các giáo viên và cả cha tôi đều coi tôi là một cậu bé bình thường với trí tuệ chưa đạt mức trung bình."
Walt Disney bị đá rà khỏi toà soạn báo vì thiếu sức sáng tạo. Trước khi tạo ra Disneyland ông đã phá sản vài lần.
Các giáo viên của Thomas Edison khẳng định rằng để mà có thể học điều gì thì ông quá ngu dốt.
Albert Einstein cho tới 4 tuổi vẫn chưa biết nói và đến 7 tuổi vẫn chưa biết đọc. Giáo viên mô tả ông như làmột đứa trẻ "chưa phát triển đầy đủ về trí tuệ, không hoà hợp, lúc nào cũng trên mây với những giấc mơ ngu đần." Ông bị đuổi khỏi trường và ĐH Bách khoa Zurich không chịu nhận ông vào học.
Louis Pasteur chỉ là sinh viên bình thường trong trường ĐH và trong môn Hóa chỉ đứng thứ 15 trên tổng số 22 sinh viên.
Isaac Newton học tiểu học rất kém.
Cha của nhà điêu khắc Rodin khẳng định "Tôi có đứa con trai ngu đần." Ông nổi tiếng là đứa học trò kém nhất trong trường. Ba lần thi rớt vào trường Mỹ thuật. Chú của ông coi ông là một đứa mất dạy.
Leo Tolstoy tác giả "Chiến tranh và Hòa Bình", bị đuổi khỏi trường đại học. Ông thiếu "khả năng và ý chí muốn học."
Tennessee Williams, tác giả nhiều kịch bản sân khấu, rất nổi giận trong thời kỳ còn đi học ĐH Washington khi mà một vở kịch của ông bị rớt cuộc thi giữa các sinh viên cùng năm học. Một giáo viên của ông nhớ lại rằng ông đã phê phán công khai quan điểm của ban giám khảo và trí thông minh của họ.
F.W. Woolworth đã từng làm trong tiệm giặt ủi. Những người thuê mướn ông kể lại rằng ông không biết cách giao tiếp với khách hàng.
Trước khi Henry Ford thành công ông đã 5 lần thất bại và trắng tay.
Babe Ruth được nhiều nhà bình luận thể thao chọn làm vận động viên điền kinh giỏi nhất mọi thời đại. Anh nổi tiếng vì tạo được kỷ lục chạy "home run" trong baseball nhưng cũng nổi tiếng vì giữ kỷ lục bị phạt nhiều nhất.
Winston Churchill bị rớt lớp 6. Đến năm 62 tuổi chưa bao giờ ông là Thủ tướng chính phủ và chỉ trở thành Thủ tướng sau nhiều va vấp, thất bại. Những thành công của ông chỉ đến khi đã trở thành người "đứng tuổi".
19 nhà xuất bản từ chối xuất bản cuốn "Jonathan Livingston Seagull" của Richard Bach - cuốn sách về một con chim hải âu chưa đến 10,000 từ. Cuối cùng thì vào năm 1970 Macmillan chịu xuất bản. Đến năm 1975 riêng ở Mỹ đã bán được hơn 7 triệu bản.
Richard Hooker làm việc 7 năm để viết cuốn tiểu thuyết hài hước M.A.S.H. để sau đó bị 21 nhà xuất bản từ chối in. Cuối cùng thì nhà xuất bản Morrow chịu in. Cuốn tiểu thuyết trở thành bestseller (sách bán chạy nhất), được dựng thành một phim nhựa tuyệt vời và cả một bộ phim truyền hình rất thành công.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
diep_vi_hb
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Mar 05, 2005
Bài gửi: 327
Đến từ: HVBC&TT

Bài gửigửi: 19/12/2005    Tiêu đề: !!! Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Quá hay!!!

Cảm ơn mọi người đã post những bài ý nghĩa như vậy. Very Happy
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Diễn đàn Báo chí Việt Nam -> Giải trí Thời gian được tính theo giờ [GMT+7giờ]
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
Trang 2 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn

Powered by © 2001, 2005 phpBB Group