Trang chủ   |  Giới thiệu   |  Diễn đàn   |  Gửi bài viết   |  Liên hệ   |  Đăng ký ENGLISH  
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

Nhật ký phóng viên: Bắc Phi xa xôi
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
 
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Diễn đàn Báo chí Việt Nam -> Tản mạn chuyện nghề
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
grassandtree



Ngày tham gia: Dec 18, 2005
Bài gửi: 1

Bài gửigửi: 18/12/2005    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Vungtaureporter đăng tiếp phần II ở đâu vậy ? đang đọc thấy hay quá.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
thaothucsg
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Sep 01, 2005
Bài gửi: 509
Đến từ: Quận 1 - Tp.HCM

Bài gửigửi: 18/12/2005    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hê hê! Phần 2 cô ấy còn nợ bác ạ ! Bác cứ bình tĩnh mấy hôm nữa cô ấy trả nợ ngay thôi ! Nợ ai chứ nợ các anh chị em nhà báo ở trên VJ này mà không trả thì "gay" lắm !

Mà vungtaureport cố gắng thu xếp thời gian tập hợp thành bài viết gửi cho trang chủ đi, anh minhlq đang kêu gào về cái vụ "Dọc dường tác nghiệp" kìa ! Có cái mục "Gửi bài viết ở ngay trên LOGO của VJ đấy !
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
vungtaureporter
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Ngày tham gia: Dec 26, 2004
Bài gửi: 187
Đến từ: TP.Biển

Bài gửigửi: 19/12/2005    Tiêu đề: Nhật ký Bắc Phi (phần tiếp theo) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Vâng, xin lỗi các bác vì đợt vừa rồi em bận quá nên không viết được. Tiện thể đây cũng xin báo là em vừa ra Hà Nội thủ đô nhưng không được gặp lại admin để xem cái "dung nhan" của admin có gì thay đổi không để mà update với các thành viên. Thật đáng tiếc.

Lại nói chuyện mình đang ở Tunisia. Đã là ngày thứ 3 rồi mà mình chưa gặp được đoàn VN để phỏng vấn. Theo lời khuyên của một thành viên trên diễn đàn, trước đó, mình đã email cho 5 người, nhưng không nhận được hồi âm. Mình gọi điện gặp trợ lý bộ trưởng. Đây là một nhân vật mới thay. Cũng hứa hẹn em email cho anh, anh sẽ trả lời đầy đủ và hẹn gặp bên đó. Tuy nhiên, lời hứa đã bay cao bay xa mãi mãi. Không một hồi âm kể từ đó tới nay. Mình thấy buồn còn hơn là "nỗi buồn tình ái" nữa.

Sáng hôm đó, mình đã nói với các bạn của mình là nếu nhìn thấy gian hàng của VN ở triển lãm công nghệ thông tin thì nhớ chỉ cho mình. Triển lãm được tổ chức song song với hội nghị. Mình đã tìm được tên VN trên bản đồ, VN phải ở chỗ đó, nhưng thực ra có phải vậy không? Tại sao Mình không tìm thấy? Mình đã cẩu thả à? Không hiểu nổi.
Hôm đó, xe buýt đưa đón những người dự hội nghị đã bị trễ mất 1 tiếng đồng hồ. Trường hợp này quả là "bó tay" vì đường xa đến 10km, nếu đi taxi thì phải đi bộ vào một quãng đến 2km vì hội nghị được tổ chức ở một nơi "đồng không mông quạnh" vì lý do an ninh. Nhìn chung, xe cộ đi lại là một điểm yếu của nước chủ nhà, mặc dù họ đã rất cố gắng.

Khi mình đến nơi thì đã 11h trưa. Vừa lao vào phòng họp báo của Tổng thư ký Liên minh Viễn thông thì ông ấy cũng vừa kịp đứng dậy "Thank you and good bye". Mình được thầy giáo nói là ông ấy đã họp báo xong nên tôi đành tranh thủ "lấy tin" từ thầy. Hỏi ông ấy nói cái gì, điều gì cần chú ý, điều gì đặc biệt và xin phép thầy sử dụng thông tin mà thầy vừa nói để viết tin gửi về, mặc dù mình biết như vậy không hẳn là tốt lắm, nhưng đây là trường hợp "bất khả kháng" và thầy là người có thể tin tưởng được. Hơn nữa, mình còn tham khảo nhiều nguồn bạn bè về tính xác thực của thông tin.

Mình lại lên đường tìm kiếm gian hàng triển lãm của VN. Quyết tâm phải tìm bằng được. Triễn lãm đông và chằng chịt các gian hàng. Đây là cơ hội rất tốt cho các quốc gia quảng bá những gì họ đã làm được trong việc đưa người dân tiếp cận với công nghệ thông tin, sử dụng các tiện ích của công nghệ thông tin để thay đổi cuộc sống của họ. Nhưng khi đến gian hàng mà ở đó, mình hy vọng có chữ "Việt Nam" ở cổng chào thì lại là một tổ chức phi chính phủ của Đài Loan. Qua tìm hiểu, mình được biết tổ chức này có các dự án hỗ trợ tại VN. VN là thành viên nên được đứng tên đăng ký vì VN là chủ tịch luân phiên. Nhưng không có ai là đại diện của VN ở đây trong buổi khai trương gian hàng cả. Mình hỏi lý do thì cũng được trả lời. Thông tin về VN chỉ là một ápphích nhỏ, nói về người nông dân VN đã ứng dụng Internet để thay đổi cuộc sống như thế nào. Ở một triển lãm có tới 40,000 người đến xem, và hầu như quốc gia nào cũng xuất hiện, thì VN lại ra mắt một cách quá khiêm tốn, mặc dù những gì VN đã và đang làm là rất đáng tự hào. Mình viết được một cái tin gửi về nhà. Trong cái tin đó có từ "khiêm tốn".
Lang thang ở triển lãm mỏi cả chân. Xem đủ mọi thứ, nhưng mình thích nhất là sự giới thiệu của các quốc gia châu Phi. Bản sắc và ấn tượng. Gian hàng không chỉ là công nghệ thông tin, đó còn là văn hóa, truyền thống. Trung Quốc hoành tráng với Huawei, là đối tác chính thức của triển lãm. Nước nhỏ thì gian hàng nhỏ, chỉ kể cái gì họ làm, còn nước lớn thì kể họ đã giúp nước khác như thế nào.
Hôm đó cũng là ngày đặc biệt đối với mình. Lần đầu tiên được họp báo chính thức ra mắt chiếc laptop giá 100 USD dành cho trẻ em nghèo ở các nước đang phát triển với sự có mặt của Tổng thư ký LHQ Kofi Annan và Giáo sư Nicolas Negreponte, cha đẻ của chiếc máy tính này.
3h chiều. Tổng thư ký bước vào phòng họp báo cùng với giáo sư. Tổng thư ký Kofi nhỏ người, dáng vẻ điềm đạm và mực thước. Một vẻ giản dị toát ra từ ánh mắt, dáng đi của người đứng đầu tổ chức lớn nhất thế giới khiến mình cảm thấy thích ngay. Còn giáo sư Nicolas thì "quá Mỹ", nhưng cũng hài hước. Ông cầm chiếc máy tính, thứ được gọi là "ngôi sao" của hội nghị.
Tổng thư ký hài hước, nhẹ nhàng, khiêm tốn. Một nhà báo "Thưa Tổng thư ký, xin cảm ơn ông cùng LHQ đã có những họat động hiệu quả để giúp những nước nghèo." TTK: "Cảm ơn anh. Điều này (lời khen tặng dành cho LHQ) không thường xảy ra lắm." Khán phòng lác đác vài tiếng cười. Rồi mọi người đồng lọat vỗ tay. Có lẽ không ít người nhận thấy họ đã qúa nghiêm khắc với tổ chức này, và ít khi khen ngợi? Có lẽ họ chưa công bằng chăng?

Phương tiện tác nghiệp của một phóng viên nước ngoài.



Tổng thư ký LHQ và Giáo sư Negreponte. Mình nhỏ quá nên cứ lọt thỏm trong "rừng máy", đâm ra chụp không đẹp lắm. Ai có lời khuyên nào để chụp ảnh đẹp hơn trong trường hợp này k nhỉ?
Mình cứ sờ cái máy tính mà mê mẩn. Ý tưởng quá tốt, quá quý giá. Nhưng để chiếc máy tính đến được với đối tượng thực sự thì mình nghĩ sẽ rất gian nan. Mình chỉ hỏi, tại sao ở châu Á, trẻ em Trung Quốc và Thái Lan sẽ được nhận máy tính trứoc, mà không phải là trẻ em VN?
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Diễn đàn Báo chí Việt Nam -> Tản mạn chuyện nghề Thời gian được tính theo giờ [GMT+7giờ]
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
Trang 2 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn

Powered by © 2001, 2005 phpBB Group